Tác giả: Amarvax
Dịch: tn1gm
Malamar đối đầu với họ trong phòng ngai vàng. Với sức mạnh được tăng trưởng nhờ cái vương miện mới này, nó vô cùng tự tin rằng mình sẽ thắng trận này.
Malamar thực hiện chiêu đầu tiên với một tia Psybeam thẳng, nhưng, nó nhanh chóng bị phản lại bởi một tia phép thuật từ sừng của Celestia. Cả hai tia đang "đẩy nhau" rất căng thẳng, khi Celestia đang cố gắng đẩy về phía sau Malamar. Malamar rất ngạc nhiên về cách cô ấy thắng lần đầu tiên này.
"Không thể nào! Ta có sức mạnh tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, bao gồm cả phép thuật cơ mà! Sao ta lại thua được chứ?!"
"Ngươi không thể điều khiển được phép thuật nhỉ? Nó quá mới với ngươi. Điều ngươi không hiểu là nỗi sợ hãi của ngươi ấy!" Celestia áp đảo nó, hất văng Malamar khi nó ngã xuống đấy. "Tại sao phải trở thành Overlord chứ? Muốn chúng tôi đưa về biển à, mực?" Đó là lời phản lại của Celestia khi Malamar gọi cô là con vật trong chuồng trước đó. Malamar càng trầm trọng hơn. Hắn tưởng hắn có thể "quét gọn ghẽ" được cô. Nhưng rõ ràng là sức mạnh mới tìm ra của nó chưa vĩ đại như nó nghĩ. Ít nhất thì, vẫn chưa.
"Chưa có xong xuôi đâu, Công chúa à. Ta còn nhiều trò hơn cái vương miện này cơ đấy." Malamar nhếch mép cười khi dùng Topsy-Turvy để xoay 180 độ căn phòng ngai vàng này. Điều này khiến cho nó có thêm chút thời gian hành động khi hắn dùng Psychic để nâng hai người họ lên. Nhưng cũng giữ không được lâu khi họ dễ dàng thoát khỏi đó. Malamar bị sốc khi dùng một Psybeam khác. Lần này Luna phản đòn lại và hắn lại bị hạ gục lần nữa. Malamar rõ là đã bị áp đảo. Hai người họ có đẳng cấp khác xa với hắn.
"Nếu ta là ngươi thì ta thà bỏ cuộc còn hơn đấy." Celestia nói.
"Mấy công chúa chết tiệt! Thật ra thì…" Malamar bay lên, chạm vào ADN của Darkrai khi nó giải phóng một khoảng không đen tối về phía hai người. Cả hai đều né được khỏi khoảng không khi nó chìm xuống sàn nhà như axit. Celestia và Luna đều bắn tia phép thuật vào Malamar, mà sau đó đã tạo ra một màn chắn ánh sáng. Các tia sáng chiếu vào màn xong phản chiếu lại khi nó dội lại khắp phòng ngai vàng. Malamar sau đó sử dụng khả năng từ Darkrai để đi xuyên qua sàn nhà.
"Hắn trốn đi đâu rồi nhỉ?" Celestia tự hỏi. Malamar là một cái bóng trên sàn khi nó lẻn ra sau hai chị em. Malamar trồi lên khỏi mặt đất, chuẩn bị tung ra Night Slash, nhưng, Luna đã nhanh chóng phát hiện ra và dựng một tấm khiên để ngăn chặn nó.
"Khó chịu thật chứ!" Malamar không hề có tiến triển tốt gì khi nó bay lùi lại chút. "Rõ ràng là mình bị mất ưu thế rồi. Đúng là không hổ danh những công chúa của Equestria. Nhưng… ta vẫn chưa hề bỏ cuộc đâu. Những gì mà ta cần làm bây giờ là để hai người biến khỏi tầm mất ta là sẽ không còn ai có thể cản ta được nữa."
"Nói vậy á chứ nãy giờ có làm được cái gì đâu mà khoe mẽ kìa." Celestia chế giễu hắn.
"Cũng chưa có chắc chắn được gì đâu à nghen!" Malamar có một cái nhìn điên cuồng trong mắt hắn ta khi hắn sử dụng một chút nanh của con qụa, giải phóng xung rồng từ miệng. Xung lực tàn khốc của năng lượng rồng chạm vào sàn nhà bên dưới họ, gây ra một sóng năng rồng xung kích khi toàn bộ mặt sàn bị phá hủy. Celestia và Luna đều bị thổi bay khỏi lâu đài khi Malamar nhìn bọn họ bay ra ngoài.
"Hm-hm phải! Năng lượng rồng không bao giờ khiến mình thất vọng cả!" Nhưng vẫn không cản được hai người họ vì cả hai đều hồi phục khi đang bay trên không trung. "Kiên trì ghê nhờ. Ít ai mà chịu nhẫn nại nhiều như thế bên thế giới của mình. À mà đây đâu phải là thế giới của mình nhỉ?"
"Luna. Bắt anh ta lại ngay đó." Celestia nói với em gái mình. Luna tạo ra một bong bóng phép thuật xung quanh Malamar, nhốt hắn lại trong đó. Malamar cố gắng thoát ra bằng cách sử dụng những cái vây sắc nhọn của mình để đập vỡ bong bóng. Trước khi Celestia kịp làm gì đó, Malamar đã tận dụng khả năng từ Darkrai dịch chuyển ra khỏi đó.
"Cảm ơn Darkrai nhiều vì khả năng hữu ích mà chỉ có các hệ Ma có mà thôi." Malamar phải suy nghĩ một lúc. Bọn họ sẽ không bao giờ mất cảnh giác và nếu hắn muốn xử nhanh gọn lẹ… hắn cần phải đánh lạc hướng họ. Rất thích hợp với Pokemon sẵn sàng làm mọi điều để dành chiến thắng. Nên, không biết từ đâu, Malamar đã khai hỏa một xung rồng khổng lồ xuống Cantertown, nơi mà các pony vẫn còn bất tỉnh vì Psywave. Luna và Celestia thở hổn hển, lao xuống để cứu tất cả bọn họ khỏi bị tan thành từng mảnh bởi xung rồng ấy. Đúng như mọi thứ hắn đã dự tính. Giờ họ đã mất cảnh giác vì tình yêu của họ dành cho các pony bé nhỏ ấy.
"Ôi những tên ngốc tốt tính." Khi xung rồng được phóng ra từ miệng, từ vây của hắn ta, hắn phóng ra hai khoảng không đen tối, nhờ ADN của Darkrai. Celestia và Luna đã cứu xong các pony bằng cách kết hợp các tia phép thuật để đẩy xung rồng ra xa, nhưng, những khoảng không đen tối từ trên cao đánh trúng họ từ đằng sau và đưa họ vào giấc ngủ sâu.
"Haha! Bây giờ các công chúa không còn ở đây nữa vì họ đã cuốn vào một giấc ngủ sâu của những cơn ác mộng mất rồi… Kế hoạch thống trị thế giới của mình vẫn đang được triển khai." Malamar bay lên phòng ngai vàng hiện đã bị phá hủy. Khi hai chị em đang chìm trong giấc ngủ say, Luna vẫn có thể di chuyển được một tí mặc dù bị khoảng không đen tối đánh trúng. Thời gian chiến đấu với những cơn ác mộng của cô đúng là không uổng phí mà.
"Giờ thì. Mình nên bắt đầu bằng cách đổi địa điểm trước. Nhưng mà, mình phải cần một số tay sai cái đã. Mà ai thích hợp để làm tay sai? Các công chúa, chứ sao nữa!" Malamar coi thường họ. Thuật thôi miên của nó đa phần có tác dụng khi nghĩ đến tâm trí kiểm soát nhưng mà phải xem xét đến sức mạnh của hai người họ. Hắn phải cần dùng nhiều lực thôi miên hơn hắn có hiện tại.
Còn nhóm Mane 6, Ash và Pikachu, họ đang chờ chuyến tàu đến Canterlot đến để hi vọng mọi thứ vẫn ổn thỏa.
"Nhanh lên nào! Tàu gì mà chậm quá vậy nè!" Pinkie Pie hét lên, mất kiên nhẫn.
"Mất nhiều thời gian quá! Nhưng phải ráng chịu đựng thôi." Rainbow Dash khăng khăng bảo rằng cô ấy muốn tự bay đến Canterlot, nhưng không muốn bỏ lại những người bạn của mình.
"Cậu cứ đi trước đi Rainbow Dash. Bọn tớ sẽ theo sau này." Twilight vẫn thấy ổn miễn là có ai đó có thể đi kiểm tra Canterlot giùm. Rainbow Dash gật đầu đáp lại khi cô ấy lập tức cất cánh. Ash suy nghĩ một lúc, nghĩ ra một ý tưởng mà hi vọng sẽ có ích.
"Đã hiểu rồi… Mình sẽ quay lại ngay! Mọi người hãy đến đấy nhanh nhất có thể!"
"Ash, bạn yêu! Bạn đi đâu thế?!"
"Đừng có lo! Mình có một ý tưởng hay ho này! Pikachu, cậu ở lại và coi giúp đỡ họ nếu như họ cần nhé." Ash nói với người bạn thân nhất của mình ở lại và giúp đỡ các cô gái.
"Pikachu!" Pikachu gật đầu, biết rằng bạn của mình sẽ ổn thôi. Ash chạy đi để thực hiện ý tưởng ấy. Khi cậu ấy chạy xa hơn, cậu nhìn lên bầu trời nơi thường có vết nứt.
"Vết nứt! Nghe tôi nói không?! Tôi muốn nói chuyện với bạn!" Đây là lần đầu tiên có người lại gọi vết nứt. Trước đây chắc cũng chưa có trường hợp này đâu nhỉ? Vết nứt xuất hiện trước mặt Ash, tất nhiên là thắc mắc rằng Ash kêu mình vì cái gì.
"Sao thế, chàng trai?"
"Bạn có thể là đã biết về tình trạng Malamar đang diễn ra hiện tại rồi, đúng chứ?"
"Tất nhiên. Nó khiến ta phát điên lên. Ta tự hỏi mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào đây…"
"Chà, tôi có một lời đề nghị như sau. Tôi muốn bạn cho tôi đến Thị trấn Pallet. Kết nối với nơi đó tại đây nếu bạn có thể." Cậu ấy hỏi.
"Hmm… được thôi. Ta muốn xem coi mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào." Vết nứt đã đáp ứng yêu cầu của Ash, tạo ra một lối đi từ Thị trấn Pallet đến nhà ga xe lửa.
"Được rồi, cảm ơn nhé!" Ash đi qua cánh cổng khi vết nứt đã rời đi, trở lại nơi mà nó ngự trị.
Rainbow Dash đang bay vèo cùng với bầu trời, hướng về phía Canterlot khi cô ấy có thể nhìn thấy lâu đài gần đó.
"Tuyệt vời! Mau lên nào! Hi vọng mình không đến quá trễ!" Rainbow Dash tăng tốc khi cô ấy đến gần, tuy nhiên ở đằng xa, cô ấy có thể thấy Celestia và Luna đang lơ lửng tại đó. Với đôi mắt và con ngươi trống rỗng. "Công chúa! Ôi trời, em-" Cô ấy nhanh chóng bị chặn lại khi hai người họ giữ cô ấy lại tại chỗ bằng cách dùng phép thuật. Rainbow Dash bối rối. Cô không biết chuyện gì đang xảy ra cả.
Và đó là lúc Malamar xuất hiện, nhìn cô.
"Chà chà, có vẻ như chúng ta đang có một mối đe đọa đầy màu sắc ở đây nhỉ?"
"Tên khốn nhầy nhụa chết tiệt…"
"Nín ngay đê. Có vẻ ngươi đã thấy rõ là các công chúa của ngươi hơi lạ chứ nhỉ? Đó là vì bọn họ và sẽ sớm là những người khác, sẽ nằm trong tầm kiểm soát của ta. Nhưng mà… ta chỉ muốn giữ hai tên này làm tay sai thôi, bởi vì chúng mạnh nhất trong tất cả. Còn lại thì chỉ là đồ bỏ đi mà thôi. Bao gồm cả ngươi nữa đấy. Nhốt cô ta vào phòng làm việc." Celestia và Luna, theo lệnh của Malamar, đã mang Rainbow Dash đến Cantertown nơi Malamar đã tạo ra một phòng làm việc chỉ trong vài phút nhờ tâm linh. Ở dưới đó, các pony sẽ bị ép phải làm việc, tuy nhiên, bọn họ vẫn còn đang bất tỉnh nên vẫn chưa hay biết chuyện gì cả. Rainbow Dash nhìn thấy với một vẻ kinh tởm.
"Ôi trời ạ…"
Thị trấn Pallet… Ban ngày.
Delia đang ở trong nhà của cô ấy, thư giãn và xem tin tức về các pony thích nghi với thế giới này như thế nào. Ash bước vào nhà, ngạc nhiên khi thấy cậu trở lại. Thường thì khi cậu ấy đi thì phải lâu lắm cậu ấy mới trở về.
"Ồ, Ash, con quay về rồi sao? Vậy là con không bị lạc nhỉ?"
"Mẹ! Con phải gọi ngay cho Giáo sư Oak ngay bây giờ!"
"Được thôi." Cô ấy không bận tâm lắm vì việc Ash đứng ngoài những tình huống điên cuồng là điều bình thường ngay cả khi chả biết cậu ấy đang làm cái gì cả, chắc chắn là không hề bình thường. Ash đã lấy máy tính của cậu ra, do cha của cậu để lại. Bật nó lên, cậu ấy gọi cho chính Samuel Oak vĩ đại.
"Chào buổi sáng, Ash. Cậu sao rồi?"
"Chào, giáo sư. Cháu vẫn ổn lắm! Nghe này, cháu hơi vội tí nên… cháu có thể xin lại một vài Pokemon của mình không. Cháu cần giúp một vài người bạn nhanh nhất có thể."
"Chắc rồi. Cậu muốn lấy ai nào?"
"Mình cần một vài Pokemon có tốc độ. Nên là, cháu sẽ lấy Staraptor nhé! Và cả Sceptile nữa cho nó chắc!"
"Được rồi. Ta sẽ gửi chúng cho cậu. Mà này Ash. Nếu cậu không phiền thì ta muốn được xem các pony, nếu như cậu có." Oak thực sự muốn tận mất nhìn thấy các pony nhưng anh ấy hơi bận tí.
"Tất nhiên! Cháu sẽ đưa bạn bè mình đến đây sau khi mọi chuyện xong xuôi." Những quả Pokeball đã đi qua máy tính, đáp xuống lòng Ash. "Cảm ơn giáo sư!" Cậu ấy nhặt chúng lên, tắt máy và sẵn sàng giúp đỡ bạn bè của mình.
"Tạm biệt mẹ!"
"Tạm biệt Ash." Cô trả lời khi con trai cô lao ra, đi qua phía bên kia.
"Được rồi. Staraptor! Ra ngoài đi!" Ash ném Pokeball của mình, triệu hồi Staraptor. Có thể là pokemon nhanh thứ 3 của cậu ấy.
"Staraptor!" Predator Pokemon đã ở đây.
"Staraptor. Tớ cần cậu trợ giúp. Tớ sẽ cho bạn biết nơi để bay đến."
"Star!" Staraptor gật đầu khi cộng sự của cậu ấy nhảy lên lưng cậu, bay đi để giúp đỡ những người bạn mới của cậu.
Tàu cũng đang chạy và Twilight đang đi đi lại lại, khá lo lắng.
"Bình tĩnh lại nào. Chúng ta sẽ đến được đó." Fluttershy nói cố gắng trấn an bạn mình.
"Bình tĩnh sao?! Tớ không thể! Ai biết chuyện gì đang xảy ra ở Canterlot lúc này. Có thể là chuyện tồi tệ nhất ngay bây giờ! Và chúng ta không biết Pokemon có khả năng gì vì chúng có thể làm mọi thứ từ thở ra lửa, bay, dịch chuyển tức thời, điều khiển tâm trí, phóng tia chớp đủ thứ! Làm sao tớ có thể giữ bình tĩnh được?!"
"Cậu ấy nói cũng đúng đấy. Những thứ này không thuộc thế giới của chúng ta nên khó để nhớ hết lắm. Như là vì sao những con Applin bé nhỏ trong trang trại của tớ lại thở ra một ngọn lửa xanh nào đó từ một cái thùng-như thể nó chẳng là gì cả." Applejack đồng ý với cô ấy.
"Bạn yêu à, đừng có lo lắng mà. Chúng ta đều cùng đang sát cánh cùng nhau mà. Chúng ta đã từng đối mặt với những kẻ thù nguy hiểm. Chúng ta cũng có thể giải quyết được chuyện này thôi." Rarity trấn an người bạn Kỳ Lân của mình.
"Cậu nói phải. Cảm ơn, các cô gái." Khi tàu tiếp tục di chuyển thì Malamar đã tân trang lại một số thứ. Các biểu ngữ được treo với khuôn mặt của hắn trên đó. Mọi thứ từ màu sắc của vương quốc đều được thay đổi theo ý thích của hắn ta. Phù hợp với cách phối màu hắn muốn. Celestia và Luna đứng bên cạnh hắn cũng như là cánh tay phải đắc lực của hắn ta.
"Tuyệt vời. Ta muốn nơi đây.. đầy màu sắc hơn để trông hấp dẫn. Và ồ… gì thế nhờ?" Malamar có thể cảm nhận được các pony khác đang hướng tới Canterlot bằng năng lực tâm linh của mình. "Có vẻ như họ đang đến đây và định cố ngăn chặn mình. Kể cả ở một vị trí xa như này. Bọn pony đó chắc hẵn kiên trì lắm. Nhưng làm như chúng mà có thể cản được kế hoạch của ta á." Malamar (cười) toe toét với nụ cười quỷ quyệt trên khuôn mặt. Hắn biết họ sẽ đến. Do nên, hắn có thời gian để sẵn sàng.
Staraptor và Ash không ở quá xa Canterlot, chỉ sau đoàn tàu 7 phút. Khi đoàn tàu cuối cùng cũng đến bến, Mane 6, Spike và Pikachu nhảy xuống, sẵn sàng tiến vào bên trong Canterlot, cho đến khi họ nhận thấy có điều gì đó khác thường. Bức tượng của Malamar có thể được nhìn thấy từ trên cao do nó quá cao. Sức mạnh tâm linh khổng lồ ấy đã giúp hắn xây dựng bức tượng này rất nhanh.
"Cái gì..? CHUYỆN NÀY xảy ra từ khi nào thế?" Twilight bối rối nói.
"Không chỉ có thế. Nhìn này!" Applejack chỉ ra đường phố Cantertown cằn cỗi như thế nào. Không một bóng người. Đó là khi âm thanh của Malamar vang đến đầu họ, thông qua thần giao cách cảm ngay cả khi anh ta ở cách họ một khoảng cách nhất định.
"Xin chào, các pony bé nhỏ của ta."
"Malamar! Ngươi đã làm gì?! Các pony đâu rồi?!"
"Ồ, đừng lo lắng Twilight Sparkle. Mọi pony hiện đang trải qua một số sự thay đổi ở đây. Những con phố và tòa nhà này sẽ lại tràn ngập tất cả bọn chúng sớm thôi.. nhưng là dưới sự cai trị của ta. Đừng lo lắng. Tất cả các ngươi sẽ không trong đế chế của ta đâu. Một khi ta đến Ponyville tiếp theo. Và sau đó, toàn thế giới của ngươi sẽ là của ta sớm thôi."
"Đồ man rợ! Ngươi nghĩ là tự mình ngươi làm được hết tất cả tất cả cơ à?!"
"Ồ nhưng ta có thể thật mà, Rarity. Một sinh vật nổi bật của ta sẽ làm thế. Và chỉ mình ta. Để đưa bọn ngươi đến nơi làm việc của ta thì ta sẽ nhờ các công chúa tiếp quản tiếp." Celestia và Luna xuất hiện phía trên họ vẫn còn bị thôi miên.
"Công chúa Celestia. Công chúa Luna.." Twilight ngước nhìn các Công chúa giờ đã bị kiểm soát khi họ nhấc tất cả lên khỏi mặt đất bằng phép thuật.
"Đưa chúng đến chỗ những các pony khác. Trong lúc đó, ta còn nhiều thứ cần phải làm."
"Chúng ta phải làm sao đây?! Chúng ta không thể chống lại các công chúa! Thật điên rồ!" Pinkie hét lên.
"Tớ không biết! Phép thuật này quá khó để tớ có thể thoát ra!" Twilight trả lời. Pikachu biết mình phải làm gì. Nó sẽ xấu lắm và nó cũng không muốn làm thế nhưng mà hết cách rồi.
"PIka..chuuu!" Nó tung ra một tia sét đánh trúng cả hai chị em, phá vỡ "sự sử dụng phép thuật" của họ. Họ đã ngừng bế tất cả, tuy nhiên, họ đang rơi. Họ la hét khi Fluttershy cố gắng hồi phục, nhưng cô ấy không đủ nhanh để đuổi theo những người bạn của mình. Đó là cho đến khi Rainbow Dash xuất hiện, xông vào và cứu họ nhanh nhất có thể, đưa họ xuống mặt đất an toàn.
"Rainbow Dash!" Cả bọn đồng thanh nói.
"Là tớ đây!" Cô ấy trả lời.
"Ơn trời. Bọn tớ rất vui khi cậu không sao." Fluttershy nói.
"Không có gì đâu. Tớ đã xoay xở để trốn ra khỏi đó. Nhưng các cậu nên xem chuyện gì đang xảy ra dưới đó. Nó rối tung lên rồi."
Mọi thứ vẫn chưa xong xuôi. Celestia và Luna vẫn ở đấy. Mặc dù tia sét của Pikachu giáng một đòn mạnh vào họ để làm chậm cả hai người một chút, nhưng điều đó là không đủ để hạ gục họ.
"Malamar hoàn toàn kiểm soát được các công chúa. Và hắn bắt mọi pony phải làm việc trong một cái lồng." Rainbow giải thích.
"Thế nên là hắn chỉ giữ hai chị em vì họ là người mạnh nhất trong số họ và giữ những người yếu kém hơn bên dưới cái lồng à?" Twilight nói.
"Làm sao mà hắn có thể tàn nhẫn như vậy?" Flutterhy đã trả lời. Đột nhiên, một chùm ma thuật kết hợp của cả hai chị em phóng về phía bọn họ. Pikachu nhảy vào, dùng đòn sấm sét của mình để đẩy lùi nó.
"Chúng ta cần phải đi ngay bây giờ! Về lồng hết nào!" Twilight ra lệnh khi tất cả bọn họ cất cánh. Pikachu đã giữ họ lại bằng cách liên tục đẩy lùi các chùm tia bằng tia sét của mình. Họ đuổi theo qua các tòa nhà và những thứ tương tự, xé nát chúng vì họ không chịu dừng lại. Celestia đã gần như sẵn sàng giáng đòn xuống họ. Pikachu đã phản đòn bằng cách dùng cái đuôi sắt của mình để va vào cái đuôi của cô.
Khi Pikachu đang giữ cô ấy lại, Luna đã vượt qua nó, tiến đến bọn họ.
"Pika?!" Pikachu quay lại và mất tập trung khi Celestia hất bay nó bằng chiếc sừng của mình.
"Pikachu!" Fluttershy quay lại nhìn người bạn màu vàng của mình bị thương.
"Fluttershy! Chúng ta phải đi tiếp mới được!" Rarity đã kéo Fluttershy, đúng lúc Luna suýt chút nữa đã giáng một đòn trúng phốc vào cô ấy. Pikachu đứng dậy khi Celestia nhìn xuống con chuột điện. Cô đã sẵn sàng cho nó nổ tung, tuy nhiên, anh chàng nhỏ bé đủ nhanh nhẹn để chạy bên dưới cô. Cô quay lại, bắn ra một tia phép thuật mà Pikachu ném né không được.
Đầu của Celestia đang đau vì rõ ràng là cô ấy đang chống lại sự thôi miên. Thật khó khăn nhưng một phần của cô ấy vẫn ở đó để duy trì điều đấy. Pikachu thấy cô ấy mất cảnh giác khi nhân cơ hội này để tung một cái mạng điện, nhốt cô ấy trong đó. Pikachu chạy trước khi Celestia đang cố gắng thoát khỏi mạng nhện.
Trong khi đó, trên bầu trời, Staraptor và Ash đã đến. Độ cao vừa đủ để thấy Malamar đang ở đâu vì phòng ngai vàng chưa sửa sang lại và hắn đang ở ngoài trời.
"Ở kia! Là Malamar!"
"Ồ. Xem xem ta có ai nào. Một cậu bé không biết điều gì tốt hơn."
Ash nhảy khỏi Staraptor, đáp xuống sàn của phòng ngai vàng giờ đã bị phá hủy từ trước.
"Đến cứu bạn bè của ngươi à? Thực sự bạn là ngươi nên quỳ xuống trước ta cho nó mau. Như điều mà mọi sinh vật khác sẽ làm thôi."
"Pssh. Nằm mơ đi. Làm như ta sẽ quỳ trước một tên như ngươi vậy."
"Hoho. Ta cũng biết một vài người cũng khá bướng bỉnh như ngươi vậy. Một khi những người bạn pony của ngươi.. từng người một bị bắt làm nô lệ.. thì ngươi và mọi con người và pokemon khác trong thế giới của ngươi sẽ nằm dưới sự kiểm soát của ta. Và có lẽ.. .nếu đi xa hơn tí thì… ta có thể khai thác sức mạnh của vết nứt..và chinh phục những thế giới khác!"
"Đó là những gì ngươi muốn thôi sao? Thống trị thế giới?"
"Không, nhóc Ash à. Ta đã nhận ra… Với tất cả sức mạnh tiềm ẩn này ở bên cạnh ta… nó sẽ là sự thống trị toàn cầu! Ngay cả không gian cũng sẽ không an toàn trước sự cai trị của ta."
"Đó là lý do tại sao ta sẽ ngăn bạn tại đây, một lần và mãi mãi. Không ai trên thế giới muốn một người như ngươi cai trị họ! Staraptor! Aerial Ace!" Staraptor bay xuống phía Malamar, người đã sử dụng Psychic để gửi pokemon chim trở lại.
"Vô ích. Ngươi không bao giờ đánh bại được một người như ta đâu! Trong khi mọi sức mạnh tâm linh trên thế giới bây giờ đang nắm trong tay ta hết!" Malamar nhấc cả hai người lên, phóng họ ra khỏi phòng ngai vàng.
"Aaaaa!" Ash hét lên khi pokemon biết bay đáng tin cậy của mình đã cứu cậu. "Cảm ơn, Staraptor! Tiến gần đi! Tớ có ý này!" Staraptor tiến về phía con pokemon đang lật ngược một lần nữa khi Malamar chỉ cười nhếch mép trong khi nó bay. Ash nhảy khỏi Staraptor, lao thẳng vào Malamar.
"Đúng là nhóc con mà." Malamar đã sẵn sàng sử dụng tâm linh để bắt hắn một lần nữa, tuy nhiên, Staraptor đã đến, sử dụng Close Combat với Malamar bằng móng vuốt của nó. Đẩy lùi hắn để cho Ash cơ hội vượt qua hắn ta. "Staraptor! Giữ chân hắn ta càng lâu càng tốt!"
"Star!" Staraptor bay xung quanh Malamar để đảm bảo rằng hắn không thể bắt được nó. Tất cả những gì Malamar cần là một Tâm Linh giỏi để ký kết thỏa thuận.
Khi Malamar bị phân tâm, Ash chạy quanh lâu đài, không nhìn thấy pony nào cả.
"Trời ạ, nơi này vắng toanh luôn, có chuyện gì xảy ra thế?" Khi Ash đang chạy, cậu nhìn thấy một bóng ai gần đó. Anh dừng lại để nhìn kỹ xem đó là ai.
Đoàn tụ. Bạn bè của cậu đã đến đây khi họ đang tìm kiếm cái lồng.
"Các cậu!" Ash gọi to.
"Ash!"
"Pika-Pi!"
"Ồ, anh bạn. Cậu nghĩ xem tớ vui khi được gặp cậu không chứ? Nơi này bắt đầu làm tớ phát sợ." Pikachu chạy lại chỗ Ash ôm người cộng sự của mình.
"Không đến mức đấy đâu. Tên ngốc Malamar đó đã thay đổi hoàn toàn mọi thứ để khiến hắn trông ngầu hơn." Pinkie nói.
"Và các công chúa thì đang bị hắn điều khiển. Cùng với các pony khác đang làm việc bên dưới một cái lồng. Đó là nơi bọn tớ đang hướng đến. Nhưng khoan… sao cậu vượt qua Malamar được?" Twilight hỏi.
"Người bạn pokemon khác của tôi là Staraptor đang cản chân hắn. Trong lúc đó, cái lồng ấy ở đâu?"
"Rainbow đang cố dẫn chúng ta đến đó. Nhưng cô ấy chỉ đi ra qua một cái lỗ thay vì lối vào chính." Fluttershy giải thích.
"Đừng lo lắng. Một khi chúng ta tìm thấy nó, chúng ta sẽ tụ họp các pony lại và-" Trước khi Applejack có thể kết thúc câu nói của mình, Staraptor đã bị đánh bay, đâm sầm vào các bức tường của lâu đài khi nó đã ngã xuống.
"Staraptor!" Ash hét lên khi thấy bạn mình bị thương. Malamar xuất hiện với năng lượng tâm linh màu tím bao quanh hắn với sức mạnh hủy diệt và độc hại như vậy.
"Xong chuyện với con chim phiền phức ấy rồi. Giờ thì .." Luna đã xuất hiện bên cạnh Malamar vẫn dưới sự kiểm soát của hắn cùng với Celestia, người vừa thoát khỏi Electroweb. "Ngươi còn tin rằng có thể đánh bại được ta sao?"
0 nhận xét:
Đăng nhận xét