Tác giả: Stratocaster
Dịch: tn1gm
Đó là một ngày nắng đẹp bình thường tại thị trấn Ponyville. Các pony đang đi làm những công việc thường ngày của mình, và cuộc sống không thể nào yên bình hơn được nữa. Twilight Sparkle đang dạo bước hướng về Lâu đài Tình bạn của mình. Cô vừa mới nhận được một cuốn sách mới về phép triệu hồi và—
"Hè lố?" cô ấy đột nhiên dừng lại, ngước nhìn lên.
...Um... Xin chào?
"Anh là ai?" cô ấy hỏi, có vẻ khá bối rối.
Uh, thì, tôi là người dẫn chuyện của câu chuyện này.
"Người dẫn chuyện? Ý anh là sao?" Twilight nhìn xung quanh. "Anh đang ở đâu?"
Đừng có lo lắng quá về nó. Cứ tiếp tục một ngày bình thường của cô đi.
Twilight dừng lại với vẻ nghi ngờ. "...Được thôi." Rồi cô đi tiếp.
Vài ngày trước, Twilight được Công chúa Celestia giao cho một nhiệm vụ là khám phá các phép thuật được sử dụng bởi nhiều pháp sư và nhà giả kim thời trung cổ. Cô cảm thấy khá hào hứng khi bắt tay vào việc này—
"Anh có phải là ma không vậy?" Cô dừng lại và ngước nhìn lên lần nữa.
Cái gì?
"Nếu tôi nghe được anh, mà tôi không thấy anh, thì có nghĩa là anh là ma hay gì đó, đúng không?" cô giải thích.
Tôi không phải là ma, ok? Tôi đã nói cô, tôi là người dẫn chuyện rồi.
"Người dẫn chuyện gì?"
Chuyện này.
"Chuyện này là chuyện gì?!" Cô bắt đầu mất kiên nhẫn.
Chuyện về cuộc đời cô?
"...Giỡn mặt đó hả?" Twilight quay phắt lại, bực bội. "Rainbow chắc chắn đang giỡn chơi với mình. Cậu ấy nên trốn cho thật kĩ vào, tôi mà tìm thấy cậu ấy thì-"
Nghe tôi nói này, không có ai giỡn chơi gì với cô hết. Tôi cũng không biết tại sao cô lại nghe được tôi nữa, nhưng... cứ phớt lờ tôi đại đi, được chứ?
"Cứ có giọng nói cất lên như vậy thì làm sao mà phớt lờ được chứ." Cô đảo mắt. "Và làm sao mà anh biết được những gì mà tôi định làm vậy?!"
Vì tôi là người dẫn chuyện!
"Anh cứ nói đi nói mãi một câu hoài chẳng giải thích gì cả!" cô hét lên một cách đầy phẫn nộ. "Thôi trò đó đi!"
"Ôi trời, Twilight, cậu đang nói chuyện với ai vậy?" Rainbow hỏi, lao xuống từ trên trời.
"Rainbow," Twilight nói. "Cậu có nghe thấy giọng của anh ta không?"
"Giọng anh nào?" cô ấy đáp lại.
"Người dẫn chuyện ấy? Anh ấy cứ mô tả mọi nhất cứ nhất động mà cậu làm, rồi còn chêm thêm vài câu sau khi tụi mình nói xong như kiểu 'cô nói, cô ấy nói' đồ á!" cô nói.
Rainbow nhìn chằm chằm vào Twilight như thể cô ấy mới mọc thêm cái đầu vậy. "Này có phải là trò đùa gì mà mình không biết không?" cô hỏi. "Cậu mà đùa cái gì mà không nói cho mình biết là mình giận đó nha."
"Thôi nào, Rainbow!" Twilight thúc giục. "Mình nghe thấy thì cậu cũng phải nghe thấy chứ!"
"Cậu ổn thiệt không đó, Twi?" Rainbow hỏi. "Mình thấy cậu đang hơi khùng rồi đó."
"Mình không có bị khùng!" Twilight đáp lại. "Anh ta đang ở ngay đây luôn đó! Thiệt đó trời!"
"Nghe này, Twilight," Rainbow lùi lại, có vẻ hơi bối rối. "Chắc cậu ngâm mình vô đống thần chú đó hơi nhiều quá rồi đó. Mình nghĩ cậu cần phải thư giãn một chút, cho thư thả đầu óc."
"Nhưng... nhưng-"
"Còn mình thì, mình có việc bận rồi," cô nói dối. "Nên là, nghỉ khoẻ cho tỉnh táo nhé! Bye!" Rồi sau đó, Rainbow vội vàng bay đi.
Twilight ngước nhìn lên trời với ánh mắt sắc lạnh. "Anh thấy mình đã gây ra gì chưa?" cô mắng mỏ. "Anh vừa khiến tôi trông như một thằng khùng trước mặt cậu ấy đó!"
Đừng có đổ thừa cho tôi. Chính cô mới là pony hét lên không vì lý do gì mà.
"Kệ anh, tôi đi về đây," Twilight bực bội bỏ đi. "Chắc tôi làm việc hơi quá sức rồi."
Hơi khó chịu, Twilight cuối cùng cũng đã quay về lâu đài với một cuốn sách dày cộm nằm trong túi yên. Cô bước vào trong phòng khách được trang hoàng đẹp đẽ, thả chiếc túi xuống, rồi ngồi phịch xuống ghế sofa, dụi mắt như thể đang bị làm phiền bởi tiếng vo ve kéo dài. Sống ở đây được một thời gian, cô đang dần thích nghi với ngôi nhà mới của mình. Gần đây cô đã dành thời gian để lấp đầy nơi này bằng những quyển sách và-
"Anh có thôi đi được chưa?!" cô hét vào trong không khí. "Tại sao cái gì của tôi anh cũng biết hết vậy?!"
"Twilight? Chị đang la hét với ai vậy?" Spike xuất hiện, vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ trưa.
"Spike, trông chị có giống bị khùng không?" Twilight hỏi.
"Có, nhưng đã có thể tệ hơn," Spike trả lời. "Tại sao chị lại hỏi như vậy?"
Twilight bỏ qua lời nhận xét đó và giải thích. "Vừa mới đây thôi, chị nghe thấy một giọng nói rất là kỳ lạ, nó tường thuật bất cứ thứ gì mà chị làm. Với lại hình như nó còn bám theo chị nữa. Không biết em có nghe thấy giọng đó không nữa."
"Giọng hỏi hả? Em không chắc nữa. Nó có đang nói gì hay không?" cậu ấy hỏi.
"Đó đó! Nó vừa mới nói xong!" cô chỉ móng. "Anh ta vừa nói 'cậu ấy hỏi' ngay khi em nói dứt lời luôn đó."
"Lạ thiệt," Chú rồng gãi đầu. "Em không biết làm sao mà anh ấy lại có thể nhìn thấy em, nhưng em lại không nghe được, hay thấy được anh ấy nữa."
"Nhỉ?!" Twilight đáp. "Vậy, em tin chị mà, đúng chứ?"
"Twi, em đã chứng kiến nhiều chuyện kỳ lạ hơn thế này rồi," Spike cười khẩy. "Ba cái này có là gì đâu."
"Chắc chị có thể lờ mờ đoán được tại sao lại có giọng nói này," Twilight nói. "Từ lúc chị nhận quyển sách phép này từ Công chúa Celestia này là chị bắt đầu nghe thấy anh ta. Nên, không biết nữa, biết đâu quyển sách này bị nguyền rồi thì sao?"
"Bị nguyền á?" Spike hỏi.
"Đúng rồi đó," cô gật đầu. "Chắc là chị đã bị một con ma nào đó từ trong quyển sách này nhập vào rồi đó."
"Một, một con ma á?!" Spike đột nhiên hoảng sợ. "Thôi em đi đây! Em không muốn đụng chạm gì tới mấy con ma kia đâu!"
"Spike, chị tưởng em đã từng đối phó với mấy con ma ít nhất một hai lần rồi chứ?" Twilight nhận ra.
"Biến đi mấy con ma!" Spike liền thắp một cây nến hương, rồi vẫy nó trên đầu. "Biến khỏi lâu đài này ngay! Đừng hòng nhập vào ta! Ta sẽ không để các ngươi chiếm lấy thân xác ta đâu!" Cậu lao ra khỏi phòng khách trong cơn điên cuồng.
"Spike, khoan đã!" Twilight gọi.
Từ đâu mà cô lại nghĩ tôi chui ra từ quyển sách của cô thế?
Twilight ngước nhìn lên. "Vậy còn lý do nào khác hợp lý nữa chứ? Tôi khá chắc anh là linh hồn của chủ nhân cuối cùng sở hữu quyển sách này! Chắc chắn anh đã niệm thần chú nào đó để anh có thể ở yên trong quyển sách này."
Ừ, cứ tin là như vậy đi. Chẳng ai tin vào cái giả thuyết đó đâu.
"Để rồi xem ha!" Cô suy nghĩ một lúc. "Có thể là do Rainbow và Spike không có phép thuật nên không thể thấy được anh. Vậy thì tôi sẽ đi nói chuyện với một kỳ lân!"
Um, đoạn này làm gì có trong câu chuyện đâu nhỉ.
"Tôi không biết ý anh là gì, nhưng tôi chả quan tâm," Twilight khăng khăng rồi chạy đi. "Tôi sẽ đi hỏi bạn tôi, Rarity, xem coi cậu ấy nói gì về anh, cho dù anh có là ai đi chăng nữa nhé."
Rồi, cô cứ làm đi.
Khi cô ấy rời khỏi lâu đài, Spike thò đầu vào trong phòng. "Khoan, chị vừa mới nhắc tới Rarity hả?!" cậu nói chuyện với không ai hết. "Nói với chị ấy là em yêu chỉ á nha!... À không, từ từ! Ý em không phải vậy! Nói với chỉ là em đang nghĩ về chị ấy nhiều lắm! Kiểu nghĩ theo kiểu bình thường thôi á nha chị!"
...
Twilight vội vã đi tới Carousel Boutique. Vừa tới nơi, cô gõ cửa bằng móng guốc to bự, chắc chắn của mình.
"Anh vừa nói gì đó?!" cô trừng mắt nhìn.
Ô, xin lỗi nhé, tôi giỡn hơi quá trớn hả?
"Anh thừa biết móng guốc tôi có 'chắc chắn' tẹo gì đâu!"
"Twilight, cậu nói cái gì ngoài này vậy?" giọng Rarity vang lên khi cô ấy mở cửa.
"Ô, Rarity!" Twilight nói. "Mình muốn hỏi cậu cái này. Gần đây cậu có nghe thấy... có mấy giọng nói kỳ lạ gì không?"
"Ý cậu là sao?" Rarity hỏi.
"Ờ thì, có một pony vô hình nào đang tường thuật lại hết những gì cậu làm và nói á?" cô thúc giục.
"Ôi trời, Twilight à!" Rarity thốt lên, nhìn quanh bạn mình. "Có ai đó đang theo dõi cậu à?! Ra mặt đi, cái đồ lưu manh! Ta không cho phép ngươi quấy rầy bạn ta đâu!"
"Ừm, thì cũng không sai," Twilight gãi bờm. "Nhưng mình không nghĩ là có ai đó đang theo dõi mình."
"Vậy thì có chuyện gì thế, bạn yêu?"
"Mình có một giả thuyết là, có một linh hồn ma thuật nào đó có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ mà chúng ta làm," Twilight giải thích. "Và mình nghĩ chỉ có kỳ lân mới nghe được giọng đó thôi. Chắc là cậu cũng nghe thấy giọng đó nhỉ?"
"Mình xin lỗi, Twilight, nhưng mình chưa từng bao giờ nghe thấy thứ nào tương tự như vậy cả," Rarity trông có vẻ xấu hổ. "Chắc là mình chưa giỏi đủ phép để hiểu được như cậu."
Twilight suy nghĩ, "Chắc cậu chỉ cần tập trung vào hào quang phép của mình là được. Cậu có phiền không nếu mình vào trong?"
"Mình không phiền đâu." Rarity cho phép bạn mình vào trong, bảo cô ấy ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách. "Để mình pha cho cậu một tách trà nhé?" cô đề nghị. "Có vẻ như chuyện này khá là lằng bà nhằng nhỉ?"
"Cậu không hiểu được đâu," Twilight nói. Ngay khi người bạn thiết kế của cô vào trong bếp, Twilight dành thời gian tập trung phép thuật của mình, trong khi nhìn quanh lối trang trí loè loẹt của cửa hàng này. "Ê, nhà của Rarity đâu có loè loẹt đâu." Cô chế giễu. "Đừng có vạ mồm đi xúc phạm những pony không nghe thấy anh chứ."
Cô định cấm tôi làm vậy kiểu gì đây?
"Khi tôi biết anh là ai, anh sẽ tới số," Cô trừng mắt nhìn.
Rarity nhanh chóng quay lại với một khay trà. "Chính xác thì, cái linh hồn này xuất hiện bên cậu từ khi nào thế, Twilight?" cô hỏi.
"Mình nghĩ anh ta xuất hiện từ quyển sách mà mình mới được tặng," cô giải thích. "Bất cứ lúc nào anh ấy cũng bám theo mình, ngay cả lúc mình không mang quyển sách đó theo."
"Vậy cậu định sẽ làm gì đây?" Rarity ngồi xuống cạnh cô ấy bên ghế sofa.
"Mình biết có một phép giúp chúng ta chia sẻ hào quang phép cho nhau." Twilight nhìn cô ấy. "Thường thì phép này dùng để dùng các phép yêu cầu nhiều pony. Nhưng có thể, phép này sẽ giúp cậu nghe thấy được linh hồn đó."
"Mình sẽ làm bất cứ điều gì để giúp cậu, Twilight." Rarity mỉm cười một cách ngọt ngào.
"Được rồi," cô thở nhẹ. "Nếu cậu sẵn sàng rồi thì nhắm mắt lại nhe."
Căn phòng trở nên yên ắng khi Twilight và Rarity đối mặt nhau và cùng nhắm mắt lại. Chậm rãi và cẩn thận, Twilight tập trung sức mạnh hào quang phép khi nó bắt đầu bao trùm lấy cô và bạn cô. Đám mây phép màu tím sáng rực hiện lên trong một lúc khi Rarity tập trung hết mức có thể. Rồi hào quang từ từ tan biến, và cả hai mở mắt ra.
"Sao rồi?" Twilight hỏi. "Cậu có nghe được giọng anh ta không?"
"Mình... mình không nghe thấy gì."
"Để mình!" Twilight đứng dậy. "Giờ cậu có thể nghe được anh ta rồi đó."
Với một chút phấn khích, Twilight nhảy khỏi ghế sofa rồi bắt đầu múa loạn xạ giữa nhà. Bắt đầu bằng một đống kiểu nhảy lộn xộn, rồi tới điệu Charleston và Jitterbug, nhìn trông khá vụng về. Rồi cô chuyển sang nhảy kiểu disco, xong tới điệu Hustle, điệu Robot, rồi tới kiểu trượt patin mà không cần giày patin. Cuối cùng, cô kết thúc bằng một cú trượt vụng về bằng đầu gối và dừng lại, thở hổn hển.
"Rồi đó! Cậu nghe được giọng anh ta chứ?! Anh ta mới kể hết những gì mình vừa làm rồi đó?" cô thở dốc. "Hiểu ý mình chứ?"
Rarity nhìn cô ấy một lúc, có chút kinh ngạc. "Twilight, mình đã hiểu rất rõ rồi."
"Thiệt sao?" Twilight rạng rỡ nói.
"Mình đã hiểu rằng, cậu đang bị ốm rất là nặng, nên não cậu nó bất bình thường luôn rồi!"
"Hả?!"
Rarity đột nhiên bật dậy, vòng móng quanh người bạn đang bối rối của mình như một người mẹ đang lo lắng cho con mình, "Ôi, tội nghiệp cậu thật đó! Chắc là vùi đầu vô mấy cuốn sách này lâu quá nên đầu óc cậu bị kiệt sức rồi đó! Mình nghĩ cậu nên đi nghỉ ngơi một chút cho khoẻ!"
"Rarity, mình không nghĩ là-" Twilight chưa kịp nói lời nào thì đã bị kéo đi với tốc độ đáng kinh ngạc.
Chỉ trong vài giây, với sức mạnh đáng kinh ngạc, Rarity đã cõng Twilight từ đây tới Tiệm Spa của Ponyville. Cô tiên đến chỗ hai chủ tiệm sinh đôi một cách khẩn trương. "Aloe! Lotus! Bạn của mình đang bị ốm khá nặng và cần được chăm sóc một cách toàn diện ngay bây giờ!"
"Rarity, mình không có bị ốm hay gì hết đâu!" Twilight phản đối khi bị nhấc bổng lên. "Mình có nghe thấy giọng nói đó thiệt mà!"
"Rõ ràng là cậu đang bị ốm nặng mà," Rarity thông cảm. "Nhưng chớ lo! Rồi giọng nói trong đầu cậu sẽ biến mất sớm thôi!"
Không chút do dự, Aloe và Lotus lôi cô kỳ lân đang bối rối tới một căn phòng riêng, thả cô ấy vào bồn tắm bùn. Rồi họ đắp một lớp mặt nạ bùn lên mặt cô ấy, đặt hai lát dưa chuột lên mắt cô ấy.
"Mình đâu có cần phải chăm sóc đâu!" Twilight rên rỉ.
"Đừng lo lắng, Twilight," Rarity nói từ cửa. "Hãy để sự thư giãn xua tan mọi phiền muộn của cậu!" Cô quay sang hai chị em sinh đôi ở tiệm spa trước khi để cô ấy ở một mình. "Tội nghiệp cậu ấy nghe, cứ tưởng bị ma đuổi theo suốt."
Một sự im lặng khó xử bao trùm khi Twilight nằm trong lớp bùn, không chắc mình có nên ra ngoài hay không. Tâm trí bối rối nhỏ bé của cô cảm thấy khó hiểu trước tình huống này.
"Đừng có nói như kiểu tôi không nghe được gì hết nha!" cô chế giễu khi lột hai miếng dưa chuột ra. "Sao anh không biến đi hả? Anh cứ làm phiền tôi hoài thôi!"
Yeah, vấn đề là tôi không thể làm vậy. Tôi chắc chắn không phải là ma. Tôi còn chưa bao giờ thấy cuốn sách đó lần nào trong đời nữa.
"Vậy anh là gì hả?" cô tiếp tục hỏi.
Tôi phải nói với cô bao nhiêu lần nữa đây?
Tôi...là...người...dẫn...chuyện!
"Ugh!" Twilight ngả mình ra sau, tỏ vẻ bực bội. Rồi cô nghĩ tới gì đó. "Chắc anh chỉ thực sự ở trong đầu tôi thôi. Chắc là do tôi tưởng tượng ra anh nên mới vậy."
Có thể vậy. Nhưng tôi đảm bảo với cô, tôi là thật.
"Thật hay không thì tôi cũng không muốn có một pony vô hình nào đó kè kè sát bên tai kể tới kể lui hoài đâu," Twilight càu nhàu.
Tôi đâu có bảo tôi là pony? Tôi có thể là griffon, rồng, hoặc nhân ngưu, hoặc là bò, hoặc là loài nào đó mà cô không thể nào tưởng tượng được! Có nhiều khả năng có thể xảy ra lắm đấy, hơn cả số móng của tôi nữa!
"Móng? Vậy rõ ràng anh là pony rồi!"
...Im đi!
Lúc đó, một nụ cười ranh mãnh hiện lên trên khuôn mặt Twilight. "Vậy, anh là pony đực, có phải không?"
Ờ, thì, dĩ nhiên rồi. Bộ nghe tôi giống pony cái lắm hả?
"Vậy làm ơn hãy cho quý cô đây một chút riêng tư có được không?" cô hỏi, giọng đầy ẩn ý.
...Vậy là sao đấy?
Twilight đứng dậy khỏi bồn bùn, "Nếu anh không phiền thì," cô nói với nụ cười tự mãn. "Tôi phải đi vào trong phòng kín để rửa sạch mặt nạ này đây. Anh không phiền đợi ở ngoài này một tí được chứ?"
...Khỉ thật!
"Tôi vô rửa mặt tí rồi ra liền à!" cô nói dối khi bước vào trong phòng tắm của pony cái bên cạnh bồn tắm.
Tuyệt thật. *hít một hơi thật sâu* Được rồi, bắt đầu thôi. Phải giữ phép thuật mới được.
"Người kể chuyện ngu ngốc. Tưởng khôn mà bám theo mình mãi như kí sinh trùng vậy đó," Twilight càu nhàu khi đứng ở bồn rửa mặt, vẩy nước lên mặt. "Cái gì- AAAH! Giỡn mặt với tôi đó hả?!"
Nghe đây, thưa Công chúa! Cô không thể ngăn cản tôi làm chuyện của tôi đâu. Nếu có thể, tôi sẽ theo chân cô đến mọi ngóc ngách của Equestria này. Nên cô hãy thôi mấy trò mèo này lại, vì Celestia có được không?
"Khoan đã," Twilight nảy ra một ý tưởng. "Công chúa Celestia! Nếu có ai giải quyết được chuyện này thì chỉ có Người thôi! Dù gì thì chính Người đã đưa mình cuốn sách này ngay từ đầu mà."
Cô định làm gì nữa đây?
"Tôi sẽ đến Canterlot!" cô mỉm cười với sự quyết tâm, chuẩn bị rời khỏi tiệm spa. "Chỉ có pony quyền năng như Công chúa Celestia mới có thể tin tôi rằng anh có thật."
Và nếu cô ấy không tin, thì... cô sẽ bị trả _bùn_!
Twilight lườm. "Nói anh nghe nè, mặc dù anh là người dẫn chuyện, nhưng anh nên thôi chơi chữ thì hơn."
Cũng được thôi.
...
Sau khi rửa sạch hết bùn, mà chắc chắn chuyện vừa rồi chẳng khiến cô thêm thư giãn tí nào, Twilight vỗ cánh và bay đến Lâu đài Canterlot. Cảm thấy như thể nó sẽ giúp ích cho tình hình hiện giờ, cô mang theo cuốn sách phép nằm trong túi, với phần bọc da thô ráp, cùng những trang giấy da đã ngả vàng. Cuối cùng thì cô cũng đã đến được toà lâu đài tráng lệ sau khi suýt chút nữa thì đâm một cái khinh khi cầu khi đang bay.
"Ê, thôi đi nha!" cô quát.
Nhưng đúng thiệt mà.
Twilight bước vào trong lâu đài, đi dọc theo những hành lang linh thiêng cho đến khi tìm thấy một cô công chúa mặt trời duyên dáng đang thư giãn trong phòng khách, đọc sách và nhâm nhi tách trà.
"Chào Twilight," Celestia chào, đặt quyển sách "Hầm ngầm Cloudsdale" xuống. "Em có thích quyển sách phép mà ta đã gửi cho em không?"
"Thực ra thì, thưa Công chúa Celestia," Twilight nói, gật đầu. "Em đang định nói với Người về quyển sách đó đấy. Người có biết chủ nhân cuối cùng của quyển sách đó là ai không?"
Celestia suy nghĩ một lúc. "Hmm, ta nghĩ quyển sách này đã được viết bởi Star Swirl Râu Quai Nón từ nhiều thế kỷ trước rồi." cô nói. "Nhưng ông ấy chắc đã bỏ dở nó và quên nó luôn. Sao em lại hỏi vậy?"
"Vậy, Người hứa với em là sẽ không nghĩ em nói dối hay bị khùng điên gì hết nhé?" cô hỏi một cách ngập ngừng.
"Sau những gì em đã làm trước đây sao?" Celestia mỉm cười. "Ta hoàn toàn tin tưởng vào em, học trò của ta."
"Được rồi, từ ngày mà em nhận quyển sách này từ Người, thì em nghe thấy có một giọng nói kỳ lạ hay nói hết tất cả những gì mà em làm hay nói." Twilight giải thích. "Anh ta tự xưng mình là "người dẫn chuyện" và dường như là có thể phản hồi lại em mỗi khi em chú ý đến ảnh. Em đã cố giải thích điều này cho vài người bạn của em rồi, nhưng họ đều không tin em. Có thể nó chỉ là do em tưởng tượng, nhưng em nghĩ nó chắc chắn có liên quan tới quyển sách này."
Celestia dửng lại để suy nghĩ về nó. "Em biết không, ta có từng đọc qua về mấy chuyện tương tự như này rồi."
"Thiệt á?!" Twilight há hốc mồm, vui mừng vì công chúa đã thực sự tin cô.
"Chuyện này chắc chắn không hề phổ biến," Celestia giải thích. "Nhưng đã có vài trường hợp, khi mà kỳ lân nghiên cứu về ma thuật huyền bí, và rồi họ bị ma nhập hay bị linh hồn nào đó bám đuôi theo. Chắc em đã vô tình hồi sinh linh hồn nào như này rồi."
"Nhưng, đó cũng chính là vấn đề," Twilight đáp lại. "Em chỉ mới xem qua vài trang sách thôi chứ chưa có niệm bất kỳ phép nào trong đó. Nên chắc hẳn linh hồn đó phải có mối liên hệ gì với quyển sách này rồi."
"Thú vị thật," Celestia nói. "Nhưng, ta có thể đảm bảo rằng những gì em nói là sự thật, Twilight, bởi vì ta cũng cảm nhận được một sự hiện diện mờ ảo xung quanh hào quang của em."
Sao cơ?
"Người có thể cảm nhận được anh ấy sao?" Twilight rạng rỡ nói.
"Rất mờ ảo, nhưng đúng là thế," Celestia gật đầu. Rồi cô đi đến bệ lò sưởi, dùng phép nâng một vật trang trí nhỏ lên. Đó là một chiếc lọ thủy tinh nhỏ, được trang trí bằng những chân đế đồng thau. "May cho em, ta biết có một phép có thể tách linh hồn đó ra khỏi em, Twilight. Nó sẽ đưa linh hồn của người dẫn chuyện này vào trong chiếc lọ này."
Khoan đã khoan đã! Chuyện này không được phép xảy ra?
"Thưa Công chúa, Người nghĩ nó sẽ có hiệu nghiệm chứ?" Twilight hỏi.
"Hãy tin vào ta, học trò nhỏ yêu dấu," Celestia cười toe toét. "Ta đã từng đối phó với những linh hồn bí ẩn trước đây rồi. Giờ hãy để ta nạp phép nào."
Ôi đừng có hòng!
Tập trung luồng hào quang vàng của mình, Celestia niệm chú lên Twilight. Trong một lúc, hào quang bao trùm lấy cô kỳ lân nhỏ, và dường như hình bóng của cô đang thay đổi. Cuối cùng thì, hào quang đã tan biến, còn Twilight thì vẫn thế, ngoại trừ việc cô có một đôi cánh lông trắng, móng vuốt nhọn và có một cái mỏ.
"BUK-KOK!" Twilight kêu lên.
"Ôi trời!" Celestia há hốc mồm. "Đáng lẽ nó không nên xảy ra chứ!"
Mwah ha ha ha ha ha ha ha!
Thử lần nữa, Celestia nạp lại phép và thử lại câu thần chú để vừa biến học trò của mình trở lại bình thường, vừa xua đuổi linh hồn đó. Nhưng thay vào đó, nó chỉ thay thế các đặc điểm của con gà, bằng một làn da xanh nhớp nháp, đôi chân dài dẻo dai và miệng há rộng.
"RIBBIT!" Ếch Twilight kêu lên.
"Không phải cái này luôn!" Celestia thử niệm thần chú lần nữa.
Lần này, Twilight biến thành một con bò rừng màu tím. "Chuyện gì đang xảy ra vậy?!" cô hoảng sợ.
"Có gì đó không đúng, Twilight." Celestia nói với cô. "Có gì đó đang can thiệp vào phép của ta. Phải tăng cường sức mạnh lên mới được." Cô lại nạp phép lần nữa.
Nhưng nó chỉ thu nhỏ Twilight lại bằng cỡ con búp bê. "Dừng lại đi, Công chúa Celeatia!"
"Từ từ! Linh hồn này mạnh hơn ta nghĩ nhiều!" Celestia bắt đầu đổ mồ hôi khi cô thử lại thần chú.
Lần này, Twilight biến thành Applejack. "Tại sao mình lại ở đây vậy?!" Rồi biến thành Trixie. "Trixie quyền năng và vĩ đại cần một lời giải th-" Rồi biến thành Big Macintosh. "Nnope!" Sau nhiều lần thử, Twilight đã mọc thêm bảy cánh, ba sừng, đuôi dài mười mét và đôi mắt khác màu. "NÓ KHÔNG CÓ HIỆU QUẢ GÌ HẾT!!!" cô hét lên khi lao ra khỏi lâu đài.
"Twilight? Chờ đã!" Celestia gọi.
Khi cô chạy ra khỏi lâu đài, những phần thêm trên cơ thể Twilight đã biến mất, và cô dừng lại để lấy hơi. Heh heh, cô nên nhìn vẻ mặt minh lúc đó.
"Khoan, là do anh làm sao?!" cô trừng mắt nhìn. "Sao anh dám can thiệp vào phép thuật của công chúa hả!"
Ôi, cho tôi xin. Tôi sẽ không để bất cứ ai đưa tôi vào một cái lọ nào đó đâu. Kể cả cô ấy cũng không.
"Ồ, vậy à? Vậy tôi vẫn còn kế hoạch khác!" Cô nói, giọng đầy quyết tâm. Twilight liền lấy ra một quyển sách khác từ trong túi. "Để xem anh kể về tôi ra sao, khi tôi cũng kể chuyện cùng nhé!"
Ôi, sẽ thú vị lắm đây. Cô không biết tôi có thể làm được những gì đâu, cưng à.
"Để rồi xem," Twilight lật một trang sách ra rồi đọc lớn. "Daring Do thoát ra khỏi chiếc máy bay đang bị rơi mà không bị chấn thương gì. Nhưng đến đây vẫn chưa xong đâu, vì cô ngay lập tức bị những thổ dân của Đảo Warhorse bao vây, cầm sẵn giáo và phi tiêu. Nhưng Daring biết rõ, họ cũng đang nhắm đến Viên Đá Lửa thiêng liêng, cô nhanh chóng chộp lấy nó từ đống đổ nát. Sau khi nhìn chằm vào kẻ thù, Daring nhảy xuống con sông gần đó, khi những thổ dân đang chọi vũ khí về phía cô " Đột nhiên, Twilight đặt quyển sách xuống và mặc trang phục hầu gái kiểu Pháp. "Cái gì đây- Nó từ đâu ra vậy?! Ah! Tôi không thể điều khiển được cơ thể mình!"
Nó thật sự hợp với cô lắm đó, Twilight.
"Dừng ngay coi!" cô hét lên và nhanh chóng cởi bỏ bộ đồ. Cô thở dài một hơi đầy sự khinh bỉ. "Thật sự không có cách nào để đánh bại anh hết nhỉ?" cô rên rỉ.
Không.
...
Càng lúc càng bực hơn, Twilight ngồi gục đầu xuống bàn tại Sugarcube Corner. Thường thì một ly sinh tố vani cùng vụn bánh quy là đủ để giúp cô cảm thấy phấn chấn hơn sau một ngày dài. Nhưng không hiểu sao lần này, cô ấy lại không thấy vui hơn nữa.
"Gee, tôi không biết tại sao nữa," cô hờn dỗi.
"Chào Twilight!" Pinkie nói từ phía sau quầy. "Cậu đang nói chuyện với ai vậy?"
"Mình không muốn giải thích đâu," Twilight rên rỉ.
"À khoan! Ý cậu là linh hồn người dẫn chuyện trong đầu cậu á hả!" pony hồng giật mình.
"Ừ ừ, đúng rồi đó, cứ nói mình bị khùng bị điên đại đi," cô đáp lại.
"Đừng có lo mà, Twilight, mình không nghĩ cậu bị khùng điên đâu," Pinkie nói thêm. "Tại mình cũng nghe được anh ấy mà!"
Twilight rạng rỡ. "Cậu nghe thấy ảnh thiệt hả?! Thiệt hả?!"
"Phải! Ảnh mô tả hết mọi việc mình làm và nói luôn á!" Pinkie nói.
"Ôi, nhẹ nhõm quá đi, Pinkie!" Twilight cười toe toét. "Mình cứ tưởng mình là pony duy nhất nghe thấy ảnh chứ! Chắc là do Trực giác Pinkie của cậu rồi!"
"Im lặng nào, Twilight! Ảnh đang định nói gì với mình nè!" Pinkie nài nỉ.
"Khoan, cái gì cơ?"
Một khoảng lặng trôi qua khi Pinkie ngước đầu lên, gật đầu vờ nghe. "Phải... Uh huh... Thiệt hả?!... Ôi, đâu phải đâu!... Ha ha ha ha ha ha! Đúng thật vậy rồi! Thực sự nhìn y chang nhau à!"
"Um, Pinkie, ảnh đâu có nói cái gì với cậu đâu." Twilight nhận ra.
"Suỵt nào Twilight!" Pinkie lườm cô. "Làm ơn đừng ngắt lời giùm mình! Nghe cái giọng Pháp này đã khó rồi mà cậu còn chen vào."
"Giọng Pháp á?" cô đáp lại. "Ảnh đâu có-"
"Suỵt!" Pinkie sau đó nói với không khí. "Xin lỗi anh nhé, Jacques, bạn tôi hơi thô lỗ một tí."
Lúc đó Twilight mới nhận ra pony hồng ngốc nghếch kia không có cùng 'vấn đề' với mình. Thở dài một cách nặng nề, Twilight để tiền lên bàn rồi để pony làm bánh lại một mình trong thế giới riêng của cổ.
"Nè, mình mùng vì cậu cũng ổn định được cuộc sống rồi, Jacques!" Pinkie nói. "Nhìn anh có vẻ hạnh phúc hơn chồng mình nhỉ?"
"Chẳng hiểu sao mình lại bận tâm làm gì." Twilight lẩm bẩm khi bước ra ngoài.
Quest-que c'est, Madamoiselle Sparkle?
"Thôi ngay đi! Rõ ràng là cậu ấy không nghe thấy anh mà!" cô dậm mạnh cặp móng to tướng của mình trong cơn giận dữ. "Vậy là đủ rồi! IM NGAY ĐI! Tôi không quan tâm anh là ai, là cái gì, hay tại sao anh lại ở trong đầu tôi, nhưng... anh làm ơn đi đi... giùm tôi có được không! Tôi không muốn nghe cái giọng khó chịu của anh nữa đâu! Anh chỉ gây ra rắc rối cho tôi mà thôi! Anh chỉ là một kẻ phiền phức! Làm ơn hãy cho tôi sự bình yên và biến đi giùm tôi! Tôi không muốn anh ở đây, hay cần anh xuất hiện ở đây! Không ai muốn anh ở đây hết!!!"
...Chà... nếu cô thực sự thấy thế thì...
"...Khoan. Tôi có hơi quá lời một tí. Tôi không định xổ ra một tràng như vậy, tôi chỉ-"
Không không, tôi hiểu mà. Tôi đã ở đây đủ rồi, và cô xứng đáng có không gian riêng của mình. *thở dài* Tôi đi đây.
"Người dẫn chuyện, tôi không có ý làm tổn thương anh đâu."
*im lặng*
"Người dẫn chuyện?... Anh có đó không?... Hè lố?... Trời ạ."
"Twilight? Cậu có sao không?"
"Oh, chào cậu Fluttershy. Chuyện... dài lắm."
"Là về người dẫn chuyện của cậu hả?"
"Cậu cũng nghe về nó rồi hả? Vậy chắc cậu cũng nghĩ mình bị khùng nhỉ?"
"Không đâu, Twilight. Có thể mình không hiểu được hết mọi chuyện, nhưng mình sẽ cố để hiểu. Có chuyện gì thế? Trông cậu có vẻ bối rối. Người dẫn chuyện đang nói gì à?"
"À, thực ra là... Mình đã mất bình tĩnh, rồi mình hét lên với anh ấy, rồi anh ấy... biến mất luôn. Chắc mình đã xúc phạm ảnh rồi."
"Nhưng mình tưởng cậu không thích ảnh chứ?"
"Ừ thì ảnh có phiền phức với khó chịu thiệt... nhưng nghĩ lại thì ảnh cũng chỉ là một linh hồn khác. Mình đã từng nghĩ ảnh chỉ là trò đùa hay là lời nguyền siêu nhiên nào đó, nhưng giờ mình nhận ra, ảnh thực sự có cảm xúc. Đáng lẽ mình nên thấy vui vì ảnh đã đi, nhưng... mình lại không cảm thấy thế."
"Ôi Twilight. Không bao giờ là quá muộn để xin lỗi cả. Chắc ảnh chỉ đang cố tình im lặng hay gì thôi."
"Nhưng, mình nói gì bây giờ? Rằng mình thấy ổn với việc ai đó nói hết những gì mình làm và nói á?"
"Cứ nói chuyện với ảnh như nói chuyện với pony bình thường. Nếu ảnh có thể cảm thấy bị tổn thương, mình chắc ảnh cũng có thể tha thứ cho cậu thôi. Cứ nói ra cảm xúc thật của cậu. Mình chắc chắn, anh ấy sẽ đủ thông minh để thấu hiểu thôi."
"Ừm... chắc cậu nói đúng, Fluttershy. Để mình thử nói chuyện với ảnh. Ahem, uh, Người dẫn chuyện?... Anh có đó không?... Nghe này, tôi... tôi muốn được nghe giọng anh lần nữa... Nếu anh có ở đó thì hãy nói chuyện với tôi được không?"
*nhồm nhoàm* Sao thế?
"...Anh đang ăn cái gì vậy?"
Một cái bánh sandwich tôi mới làm đây. Cô muốn gì?
"Nghe này, Người dẫn chuyện, tôi không thể không nói rằng những gì anh làm khiến tôi thấy khó chịu. Nhưng mặt khác, tôi lại không thể hiểu được tại sao anh lại ở đây, với tôi. Chắc làm người dẫn chuyện cho ai đó không hề dễ dàng nhỉ. Tôi nghĩ, nếu như tôi để anh ở lại trong đầu tôi thì tôi có thể hiểu anh hơn nữa chăng. Ai biết được? Có thể ta sẽ là bạn bè luôn thì sao?"
Tôi tưởng tôi là một "kẻ phiền phức" chứ.
"Tôi xin lỗi. Tôi đã sai khi nói như vậy. Chỉ là, mỗi khi tôi gặp một vấn đề nào đó mà tôi không thể hiểu hay không thể nắm bắt được thì tôi luôn phản ứng thái quá lên. Tôi không thể chịu được việc mình không thể tìm ra được gốc rễ của vấn đề, và nó khiến tôi phát điên lên. Nhưng tôi thấy nó không đáng để là vấn đề gì lớn lao lắm. Nếu như anh hiểu tôi và cuộc sống của tôi hơn, thì biết đâu tôi có thể hiểu được anh và cuộc sống của anh hơn thì sao? Có thể sẽ mất một thời gian, nhưng châc là tôi sẽ không phiền khi có anh bên cạnh bao lâu tùy thích đâu. Vậy... anh nghĩ sao?"
*im lặng*
"Này?... Người dẫn chuyện?... Thôi nào, đừng bỏ tôi lại như vậy chứ." Cô gọi bằng giọng nói ngọt ngào, trong trẻo. Twilight nở một nụ cười trên khuôn mặt xinh xắn, trẻ trung của mình. "Chà chà! Sao tự nhiên lại khen tôi thế?" cô đỏ mặt.
Tôi nghĩ rằng, nếu tôi muốn làm người dẫn chuyện, thì tôi cần cư xử một cách lịch thiệp. Từ tận đáy lòng, tôi xin lỗi vì đã trêu chọc và đùa giỡn với cô. Nhiều lúc công việc này nó căng thẳng lắm.
"Tôi không thể tưởng tượng ra nó như thế nào," Twilight nói. "Nhưng mong rằng tôi có thể hiểu ra sớm. Nếu như anh muốn ở lại với tôi." cô chớp chớp đôi mắt một cách đầy ẩn ý.
Cô biết gì không? Tôi đã có thể kể chuyện về cuộc đời của bất kỳ ai, bất kỳ pony nào trên khắp Equestria này. Nhưng tôi chỉ muốn được kể chuyện đời cô thôi Twilight. Tôi không nghĩ là có ai khác đã trải qua được nhiều câu chuyện thú vị hơn cô. Cả cuộc đời của cô rất đáng để được kể lại. Tôi không muốn kể chuyện về cuộc đời của ai khác ngoài cô đâu.
Twilight quay mặt đi, đỏ mặt. "Ngọt ngào quá đi. Nhưng, tôi cũng đâu có đặc biệt đến thế đâu."
Tôi không đồng ý với điều đó đâu, thưa Công chúa. Vậy ngày mai cô định làm gì đây?
"Sao anh lại hỏi tôi?" cô nháy mắt. "Tôi tưởng anh biết chứ."
À ừ ha, cô nói phải. Twilight đã chuẩn bị cho một chuyến đi lớn vào ngày mai cùng với Công chúa Luna, để tìm một món cổ vật của Đế quốc Pha Lê. Với bước chân nhẹ nhàng, cô phi về nhà để nghỉ ngơi. Ngày mai sẽ mang đến cho cô thật nhiều bất ngờ trong cuộc đời này. Dường như mỗi ngày đối với pony khiêm tốn nhưng phi thường này đều là một câu chuyện tuyệt vời.
Hết truyện
"... Khoan, hả?!"
0 nhận xét:
Đăng nhận xét