04/07/2026

Your Money or Your Life - Đưa tiền hoặc mất mạng

Tác giả: Gulheru

Dịch: tn1gm




Một ngày tuyệt đẹp. Từ khách quan đến chủ quan.

Giữa những tán lá xanh mướt, tiếng gió xào xạc, rì rầm, đang thầm cất lên những câu chuyện về thiên nhiên tươi đẹp, cùng sự yên bình thư thả. Những tia nắng len lỏi qua từng tán lá, chiếu sáng khoảng đất trống bên dưới một cách thật tuyệt diệu. Đàn chim cất lên những bản tình ca đầy mê hoặc, rực rỡ. Nếu ta dừng lại và lắng nghe thật kỹ, ta có thể nghe thấy được những thông điệp mà chúng muốn truyền tải qua ngôn ngữ bí ẩn của chúng!

"Đưa tiền, hoặc mất mạng."

...huh, thô lỡ dữ trời.

Ủa mà khoan, từ từ.

Cadance gần như không nghe rõ câu nói đó là gì, lúc đó tâm trí cô đang bay bổng tự do khi cô thong thả dạo bước qua một khu rừng xinh đẹp. Cô mở to mắt, tim đập nhanh hơn ngay lập tức khi nghe thấy câu đó. Đúng ra thì là kinh ngạc, chứ sợ hãi thì không hẳn, nhưng gì thì gì vẫn vậy thôi!

Cô đã kỳ vọng rất nhiều từ khu rừng Nephrite đầy mê hoặc, hoặc đúng hơn là "bị mê hoặc" như nhiều pony hay nói. Nơi đây có sự yên bình, sự tĩnh lặng mà ít ai có được. Như là một kỳ nghỉ, tránh khỏi những việc vặt thường nhật. Có nhiểu quả mọng pha lê để hái. Lâu lâu lại có thỏ nữa.

Nhưng, có những pony cướp đường, thậm chí là còn đang núp ngay mấy bụi cây gần đó, khiến cô cảm thấy ngạc nhiên đến lạ thường.

"Oh, uhm," Cadance cố gắng đáp lại lời đe doạ đầy dứt khoát đó, "anh nói lại giùm tôi được không?"

Bụi cây bị chiếm đóng rung lên, "Hmm, chấc nhiều lá quá nên lời nói không được truyền đi rõ ràng. Không thể chấp nhận được. Ghi chú lại cho những lần sau mới được."

Đôi lông mày của Cadance bắt đầu nhướn dần lên trên. Nói vậy là sao hả?

Bức màn lá xanh mướt hé mở, và có một pony đực, nhìn như là thổ mã, đang bước về phía cô, khiến cô thấy ngạc nhiên. Anh ta mặc một bộ đồ trông khá kín đáo, rõ là để che giấu thân phận, được tạo nên từ nhiều lá cây và cành cây khác nhau. Có một cái dùi cui tự chế nằm bên hông ảnh.

"Xin lỗi vì đã làm phiền, để tôi làm lại cho đúng quy trình nhé," Anh cúi đầu tỏ vẻ kính trọng. "Đưa tiền hoặc mất mạng," quả thực, anh nhắc lại câu nói đó với vẻ lịch sự và chuyên nghiệp đến bất ngờ. Thậm chí ảnh còn nở một nụ cười nhẹ, tỏ vẻ lịch sự.

Cadance chớp mắt. Cô không biết mình phải làm gì nữa trong tình huống này.

"Khoan, vậy là tôi đang bị cướp à?"

Tên ác nhướng mày. "Quy trình này bao gồm việc đưa ra lời đe doạ về cái chết, và có thể tránh khỏi nó bằng cách chuyển giao lượng tài sản cần thiết cho bên yêu cầu như thế. Hoặc là, có lẽ tôi vẫn chưa nêu ra một cách rõ ràng ý định của mình. Vậy tôi xin phép nói lại một lần nữa, thưa quý cô, vì đó là điều nên làm mà," Nụ cười của ảnh càng thêm vẻ hiền lành. "Đưa tiền hoặc mất mạng?"

Mặc dù Cadance cảm thấy... ổn hơn khi ở bên một pony đực lịch thiệp như thế, nhưng tình hình thì vẫn căng thẳng và kỳ cực như thế. Và cô không ngại nói thẳng với ảnh.

"Không, tình hình chẳng khấm khá hơn được chút nào."

Gã pony cướp đường chỉ gật đầu lại, vẫn giữ được sự chân thành từ sự thân thiện của anh.

"Oh, đừng lo lắng, thưa quý cô, tôi sẵn sàng giải thích mọi chuyện cho cô để tránh bất cứ sự hiểu lầm nào," anh nói với sự thư thái, không hề có chút ý đồ xạo sự nào. Anh thò vào giữa những nếp gấp của bộ đồ, lấy ra một tờ giấy da rồi trải ra trước mặt. Anh bắt đầu đọc với một giọng điệu trình trọng, một cách chi tiết.

"Bên yêu cầu sẽ đòi quyền sở hữu đối với tài sản vật chất của bên đối lập, những thứ được mang theo bên mình của bên đối lập bao gồm, tiền tệ, hàng hoá xa xỉ, giấy tờ tuỳ thân, sổ đỏ, vân vân và mây mây... sau đây được gọi chung là 'tiền'."

"Nếu không đòi được tiền của bên đối lập, bên yêu cầu có quyền được quyết định rằng sẽ tấn công bên đối lập, đến mức gây thương tích nhẹ, nặng, khiến cho bên đối lập bị tàn phế và/hoặc tử vong, được gọi chung chung là 'mạng sống' hoặc chỉ 'mạng' thôi, từ đó bên yêu cầu được quyền chiếm đoạt tiền mà không cần phải chịu sự phản kháng nào."

Pony đực đọc với nhịp điệu đều đặn, dễ nghe dễ hiểu, liên tục liếc nhanh để chắc chắn là Cadance đã nghe hiểu. Rồi, anh im lặng một lúc, cất tờ giấy đi.

"Những thông tin này đã đủ giải đáp mọi thắc mắc của cô chưa?"

"Um... có, tôi đã hiểu rồi!" Cadance thừa nhận. Cô chưa bao giờ cảm thấy mình đã hiểu hơn về bản chất của một vụ cướp đến thế! "Có vẻ anh đã chuẩn bị khá là kỹ càng đấy, anh...?"

"Basis, là Legal Basis," pony tiết lộ tên của mình với vẻ lịch sự, không chút do dự hay xấu hổ nào.

"Phải, anh Basis, um, tôi có thể hỏi anh thêm một vài câu nữa trước khi chúng ta... tiếp tục được không?"

"Dĩ nhiên là được, thưa cô, tôi sẵn lòng giải đáp những thắc mắc của cô, nếu như tôi được trả lời chúng và nội dung cô cần hỏi không nằm trong những điều 'tuyệt mật'. Oh!" Anh nhắc móng lên khỏi lớp nguỵ trang. "Trước khi tiếp tục, tôi muốn lặp lại quy trình này. Nó là yêu cầu và rất cần thiết với tôi. Đưa tiền hoặc mất mạng?"

"Phải rồi, đây là chuyện hoàn toàn nghiêm túc mà nhỉ. Tôi hiểu mà!" Cadance thừa nhận, chỉ sau đó cô mới nhận ra bản thân cô đang thấy bối rối trước cách tiếp cận rất chuyên nghiệp của ảnh. Ảnh vẫn đang cố để moi được chút đỉnh từ cô, bằng mọi giá! "Vậy, anh Basis, tôi muốn hỏi anh là... tại sao anh lại muốn làm vậy thế...?"

"Thưa quý cô, cô nên biết là tôi đang làm việc trong mảng cướp giật. Hành vi cướp bóc, hay 'trộm cắp', là cần thiết phải thực hiện và được lặp lại liên tục theo thông lệ. Ngoài ra, chúng tôi cũng cần phải thống kê để làm báo cáo, cho thấy chỉ tiêu công việc đã được đáp ứng một cách hiệu quả."

"...làm báo cáo á hả?" Cadance hỏi, hoàn toàn sững sờ. "Vậy... anh đang làm việc cho ai đó à?"

"Ồ không, tôi đang làm việc một cách độc lập," Legal Basis khẳng định với giọng điệu trạng trọng. "Tuy nhiên, việc không có sự giám sát trực tiếp không đồng nghĩa là không phải làm những báo cáo đó."

Đầu óc Cadance quay cuồng. Chắc cô chỉ đang mơ thôi. Hoặc là cô đang bị say nhiệt! Chắc do uống không đủ nước đây mà...

"Cho... cho tôi ngồi xuống chút được không?"

Anh ấy, không nói lời nào, đã hiểu ngay ý muốn của cổ. Anh bước vào bụi cây ban nãy của mình, lấy ra một tấm chiếu và trải ngay trước mặt cổ.

"Của cô đây, thưa cô. Tôi mong là mọi chuyện vẫn ổn, nhưng nếu có chuyện gì, thì cô cứ yên tâm, tôi có đủ khả năng để xử lý những trường hợp như này. Nhưng để cho chắc thì, tôi có thể pha cho cô một tách trà được không?"

Trà á?

"Um, được thôi..."

Vừa dứt lời, một giàn pha chế di động đã được dựng lên trước mặt cô. Legal Basis đang bắt đầu những bước đầu tiên khi cô ấy ngồi xuống, kiểm tra trán mình.

C-Chắc là cổ đang sốt chăng...? Mong là vậy đi.

"Ở đây tôi không có nhiều loại lắm, nhưng tôi có thể pha cho cô chút trà hoa cúc La Mã, được làm riêng cho dịp này. Nhiều lúc nó có thể sẽ gây ra chút khó chịu cho những pony bị cướp." Anh ấy lại nở nụ cười rạng rỡ, bình tĩnh. "Cô hãy cứ tận hưởng, sẽ mất chút thời gian đấy, trong lúc đó, cô có còn câu hỏi muốn hỏi tôi không?"

"Uhm... Ah.." Cadance bắt đầu gom góp lại những suy nghĩ còn bình thường nhất của mình. Mặc dù không còn nhiều lắm. "Tôi có thể hỏi về những vấn đề riêng tư tí được không...?" cô đột nhiên hỏi.

Legal Basis nhíu mày. "Tôi không muốn những chuyện riêng tư xen lẫn công việc hiện tại của tôi."

"À, rồi, được thôi! Sao lại không nhỉ," cô đáp, cố gắng giữ bình tĩnh, níu lại chút suy nghĩ còn sót lại. "Vậy... um... tôi hỏi anh vài câu hỏi riêng tư về tôi nhé..?"

"Sao cơ?"

"Ý tôi là... anh biết tôi là ai không?"

"Tôi hoàn toàn biết rõ cô là ai," Legal Basis khẳng định, "Cô là Mi Amore Cadenza, nghề nghiệp hiện tại của cô là Công chúa, cô hiện đang cư trú tại Đế quốc Pha Lê, đã kết hôn, hiện tại đã-"

"Rồi, rồi, vậy là đủ rồi," Cadance đột ngột ngắt lời anh ấy, lắc đầu. "Và... nó không khiến anh cảm thấy lo lắng à?"

Anh ấy chớp mắt, "Tại sao tôi lại phải lo lắng chứ?"

"Thì... kiểu 'mình đang cướp tiền của pony hoàng gia' ấy?"

"Quý cô à!" Legal có vẻ xúc động. "Việc không thực hiện đúng quy trình chỉ vì địa vị xã hội, tiền bạc hay vì mối quan hệ của cô là một sự thiên vị rất rõ ràng, và rất là không công bằng!"

"...huh?" Cadance nhướn mày cao hơn lúc nãy. Vậy tốt rồi.

"Phải, chắc chắn là như thế rồi! Không thể nào dung thứ cho bất kỳ ai cả, cho dù họ có thuộc dòng dõi quý tộc hay gì đi chăng nữa! Bất kỳ ai cũng phải được đối xử như nhau!"

"Tôi... hiểu rồi. Vậy là, cho dù họ có là thợ sửa đồ, hay thợ may, hay lính canh, hay gián điệp đồ - thì họ đều phải 'đưa tiền hoặc mất mạng'?"

"Đưa tiền hoặc mất mạng," anh ấy đáp lại hầu như với vẻ kính trọng.

"Chà, tinh thần này đúng là đáng nể thật," Cadance không khỏi khen ngợi tính khách quan của anh ấy.

"Cảm ơn cô. Tôi chỉ đang làm công việc của mình trong xã hội này thôi," Legal Basis bắt đầu nói. Khi ấm đun nước bắt đầu kêu lên, anh nhanh chóng rót vào một cái cốc kim loại, đậy nắp lại cho trà ngấm dần.

Xét về độ chính xác trong từng động tác, rõ ràng đây không phải lần đầu anh làm việc này.

"Nhưng mà, tại sao... anh lại muốn đóng góp một phần cho xã hội này bằng cách cướp bóc thế?" Cadance tiếp tục gặng hỏi.

Anh ấy ngồi theo một tư thế thoải mái hơn, nhìn chằm chằm xuống cái cốc kim loại với ánh mắt kiên định mà nó không đáng phải nhận.

"Chủ yếu do nền kinh tế thôi, thưa cô. Thị trường này đang dần bị bão hoà bởi những pony có bằng cấp tương tự như tôi, nhưng tôi đã từ chối hưởng lợi từ trợ cấp xã hội khi tôi hoàn toàn có khả năng tìm được một công việc có lương."

Cadance trầm ngâm suy nghĩ, hơi nghiêng mình về phía trước. "Anh... có bằng luật, đúng không anh Basis?"

"Bằng thủ khoa," anh đáp, vẫn mỉm cười nhẹ khi họ chạm ánh mắt nhau. "Sao cô đoán được thế?"

"Tôi đoán bừa thôi. Nhưng mà, quyết định chọn đi cướp bóc pony khác nghe có vẻ... quá cực đoan, nhất là khi anh có thể đối mặt với tình trạng thất nghiệp..."

"Tôi có nghĩ tới chuyện đó rồi," Legal Basis thừa nhận, vừa xem cốc trà. "Của cô đây," anh đưa cốc trà cho Cadance. "Cẩn thận nhé, còn đang nóng đó."

"Cảm ơn anh Basis," cô nhận lấy cốc trà và nếm thử. Vị của nó khá là tốt. "Anh có thể nói tiếp được rồi."

"Tôi có cân nhắc những công việc và vị trí trước đây rồi, nhưng hầu như vị trí nào tôi đến, chúng đều bỏ qua một số quy trình nhất định trong hệ thống," anh nhấn mạnh, mắt chăm chú nhìn cô ấy dưới chiếc mũ trùm đầu làm bằng lá cây. "Nhưng khi tôi báo cáo với cấp trên về những sự thiếu sót đó, thì tôi lại bị khiển trách thay vì thực hiện khắc phục và sửa chữa chẳng hạn. Vì tình thế hiểm nghèo như thế, nên tôi nghĩ rằng, phải có một công việc nào đó mà một pony có thể tuân theo những quy trình một cách nghiêm ngặt, dù cho nó có là tự đề ra hay chăng đi nữa."

"Thú vị thật..." Cadance trầm ngâm, nhấp thêm một ngụm trà hoa cúc. "Vậy là, công việc cướp bóc này đã cho anh một cơ hội để có thể... tuân theo các quy trình..."

"Đúng vậy, thưa cô," Legal Basis xác nhận ngay lập tức.

"Cho dù không có ai để giám sát hết sao?"

"Như tôi nói đó, bất kể trường hợp nào thì cũng cần phải tuân theo các quy trình hết."

"Tôi phải khen ngợi anh những lập trường mà anh đã đưa ra, anh Basis," Cadance thừa nhận. "Dù rằng... trong thời đại ngày nay thì nó khá đặc biệt."

"Không có chi đâu," anh đáp lại, nụ cười càng nở rộng hơn. "Oh, xin thứ lỗi nhé, thời gian dần trôi qua, và tôi phải nhắc nhở một tí không thôi lại quên - đưa tiền hoặc mất mạng."

"Dĩ nhiên là tôi không quên rồi!" cô khẳng định. "Trà này cũng ngon thật đó," cô khen ngợi, rồi từ từ uống hết cốc trà.

"Cảm ơn cô, thật vui khi nghe thấy vậy."

Tình cờ, trong lúc cô đang uống, cô chợt nảy ra một ý tưởng.

Sau khi Cadance trả lại cốc cho anh ấy, anh ấy nhanh chóng tháo dỡ giá đựng.

"Có vẻ như tôi cần câu trả lời của cô một cách nhanh chóng. Tôi vẫn còn hai vụ cướp nữa cần phải thực hiện để đạt được chỉ tiêu hôm nay."

"Rồi, rồi,..." Cadance đồng ý không chút do dự. "Nếu vậy... tôi có thể đưa ra... một đề xuất khác được không?"

Anh ấy dừng lại một lúc. Anh nhìn cổ với ánh mắt vô cùng tò mò. "...khá là bất ngờ đấy. Cho đến giờ, có hơn tám mươi tư phần trăm pony bị cướp chọn là 'đưa tiền'..."

Cadance sững người lại lập tức. "V... vậy còn mười sáu phần trăm còn lại là gì?"

Legal Basis nhún vai. "Họ nghèo kiếp xác. Nên tôi buộc phải áp dụng Điều khoản Lương tâm của Anh hùng Ngoài vòng Pháp luật và cấp viện trợ tài chính cho họ," anh nói một cách trang trọng. "Nhưng mà, có vẻ đây là một tiền lệ khác. Cô có thực sự muốn đạt một modus vivendi không? Một thoả thuận chẳng hạn?"

Cô mỉm cười thân thiện với ảnh, cảm thấy nhẹ nhõm hoàn toàn. "Có lẽ thế, anh Basis. Anh có vẻ là một pony thích hợp cho công việc giải quyết những vấn đề liên quan đến việc tuân thủ theo những quy định có sẵn, lại vô cùng phức tạp, để đổi lấy sự công bằng..."

Anh ấy nheo mắt, lùi lại một chút. "Và nó sẽ thay thế cho điều gì?"

"Cho việc, tôi không cần phải đưa anh 'tiền' nữa."

"...và không bị tổn hại đến thể xác nốt?" Anh nhíu mày. "Tôi sẵn lòng nghe thêm về lời đề nghị này, nhưng, tôi nói trước, nó sẽ không hề dễ dàng đâu đó," anh trung thành cảnh báo.

Cadance lấy hết can đảm, bật cười khúc khích. "Tôi tin chắc tôi có thể thuyết phục được anh, Basis. Tôi tin rằng lời đề nghị này sẽ vừa có thể khiến anh hài lòng, lại vừa có thể cho anh cơ hội để tận dụng những kinh nghiệm sẵn có trong lĩnh vực hiện tại của mình."

Legal Basis nhướn mày.

"Cô cứ nói đi, tôi đang nghe đây."

***

"Và đó là cách mà chị tìm được một pony thu thuế mới cho chúng ta!" Cadance tuyên bố với một nụ cười trên mặt.

Hàm của Twilight đã há hốc từ lâu, nhưng việc nó vẫn nằm trên khuôn mặt cô quả thật là diệu kỳ.

"Dù vậy," Cadance ngượng ngùng thừa nhận, "có vẻ như anh ấy vẫn còn thói quen... chưa bỏ được."

Trong một căn phòng ở nơi xa xôi tại Kho báu pha Lê, một pony kiến nghị khác đang run rẩy chờ đợi, lo sợ điều sắp xảy ra. Legal Basis đang ngồi ở phía bên kia bàn, nở một nụ cười ấm áp, mãn nguyện trên khuôn mặt, sẵn sàng lật đến trang quy định cần thiết.

"Đưa tiền hoặc mất mạng."

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét