04/07/2026

My Little Pokémon - Pokémon bé nhỏ - Chương 2: Từ nay chúng ta là bạn thân

 Tác giả: Amarvax

Dịch: tn1gm

>> Xem danh sách tất cả chương của truyện này tại đây <<

Đã 18 tiếng trôi qua kể từ khi vết nứt xuất hiện ở cả hai thế giới. Mọi thứ vẫn đang ổn cho đến giờ. Nhưng, Celestia vẫn chưa biết nên làm gì tiếp cả. Vết nứt trông vô hại nhưng lại làm xáo trộn mọi thứ. Khi ngồi trên ngai vàng, cô có thể cảm thấy được một luồng không khí kì lạ. Cảm giác này giống như có vị thần nào đó sắp xuất hiện.

Và với một tia sáng vàng xuất hiện, Công chúa nhìn lên. Từ đó xuất hiện Pokemon Đấng Sáng Tạo - Arceus. Celestia bất ngờ khi nó xuất hiện. Nó cũng hùng vĩ như cô vậy.

"Bạn là ai thế?" Cô hỏi, không chút sợ hãi. Dường như sự hiện diện của Arceus đủ để khiến cho các pony, con người hay Pokemon nào cũng phải lặng thinh.

"Ta là Arceus. Ta là người cai trị thế giới bên kia. Chắc ngươi cũng thế nhỉ?" Pokemon đó hỏi.

"Không. Tôi chỉ cai trị một quốc gia. Equestria. Nhưng bạn nói bạn cai trị thế giới của mình nhỉ? Thế giới mà đang bị xáo trộn với chúng tôi à?"

"Vâng. Vết nứt đó đã khiến cho cả hai thế giới này liên kết với nhau. Đây không phải lần đầu nó xuất hiện ở thế giới khác đâu."

"Thế giới khác á?"

"Đúng. Thứ kì bí này đã xuất hiện ở vô số thế giới khác. Thế giới nơi những người đàn ông mặc áo xanh và đỏ bay trên trời, nơi các sinh vật di chuyển còn nhanh hơn cả âm thanh nữa, nơi mà các pháp sư đang cai trị. Và giờ nó đã đến đây."

"Vậy thứ này đã xuất hiện ở vô số thế giới khác. Nhưng tại sao nó lại làm như thế?"

"Theo những gì ta biết được, có vẻ nó làm điều này để xem sẽ ra sao nếu như hai thế giới kết lại làm một. Chủ yếu là một cuộc thử nghiệm. Sau khi nó xong việc thì nó sẽ rời đi và trả lại trật tự cho cả hai thế giới."

"Vậy là nó hoàn toàn vô hại. Rất tốt khi biết điều đó. Các pony sẽ không cần phải lo lắng điều gì cả." Celestia nhẹ nhõm trong lòng khi biết rằng điều này và vết nứt này sẽ không gây ra thiệt lại lớn nhiều gì cả. "Vậy nó sẽ kéo dài trong bao lâu?"

"Cũng không rõ là bao lâu. Bởi vì tại nơi đầu tiên nó đến, điều này kéo dài tận một năm, và sau đó thời gian cứ thay đổi theo ngày, theo tuần, tháng ở các nơi khác. Chắc nó hình như có sự thích thú gì đó. Nếu mà nó không hài lòng thì nó sẽ khôi phục lại trật tự cho các thế giới."

"Tôi đã hiểu. Vậy thì, tôi cảm ơn vì chuyến thăm bất ngờ này, Arceus."

"Ta chúc cho hai thế giới này vẫn tồn tại một cách bình thường." Và cứ như vậy, Arceus đi qua một hố sâu và trở về nơi của mình.

"Điều này có thể tốt đấy chứ. Các pony có thể tạo nên một mối liên kết với các loài mới này. Mình có thể khẳng định rằng sắp có một loại tình bạn mới sắp ra đời rồi đây."

Trong khi đó, ở Ponyville, tất cả pony đều biết được điều này ngoại trừ Fluttershy về mối liên kết với thế giới khác. Con người từ trên trời rơi xuống, gào thét vì mạng sống của họ nhưng được các Thiên Mã đỡ được. Các Pokemon hệ Cỏ đã biến rừng Everfree thành nhà của mình cùng các con hệ Thường sống tại Ponyville. Ash, Pikachu và Twilight đi qua Ponyville để xem chuyện gì đang xảy ra ở phía bên này. Ash vừa mới thay bộ đồ ngủ thành bộ đồ cậu ấy dùng khi đi phiêu lưu ở Sinnoh.

"Hãy nhìn tất cả Pokemon ở đây đi. Và những con pony này nữa." Ash đã nhìn toàn khu vực Ponyville. Ở đâu cũng náo nhiệt như những chỗ khác. Mặc dù có chút lộn xộn tí.

"Được rồi. Spike chắc đã tập hợp xong tất cả mọi người rồi đấy." Twilight nói. Và cứ thế Spike chạy về phía Twilight. "Spike. Em có kêu được mọi người lại đây không?"

"Xin lỗi Twilight. Họ đang khá bận rộn tại lúc ày. Chị biết mà… với những thứ đang xảy ra á. Nhưng hình như em chưa gặp Fluttershy, chắc chị ấy sẽ đến được."

"Tất nhiên rồi! Fluttershy thích động vật mà! Chắc bạn ấy cũng sẽ thích Pokemon thôi!" Twilight hét lên rất tự tin.

"Fluttershy?" Ash băn khoăn khi cùng Twilight, Pikachu và Spike đi đến Nhà cây của Fluttershy. Cô ấy là pony duy nhất chưa biết cái gì đang diễn ra bên ngoài. Chắc hết tập trung với Angel là sẽ được ấy mà.

Twilight gõ cửa nhà để kêu cô ấy ra ngoài. "Fluttershy! Cậu có ở trong đấy không?"

"Ồ, vâng. Tớ ra ngay Twilight." Fluttershy mở cửa, bước ra khỏi nhà của mình. Đập vào mắt cô đầu tiên là Pikachu. Điều đó khiến cô ấy há hốc mồm vì sung sướng ngay lập tức. "Ôi Chúa ơi!" Cô chạy đến chỗ Pikachu đang trên vai bạn của nó. "Em trông đáng yêu quá đi! Chị chưa từng thấy thứ gì giống như em trước đây cả!" Pikachu rất ngạc nhiên vì sự phấn khích của Fluttershy. Nó đã không cảm thấy được điều này từ khi nó còn là một ngôi sao điện ảnh.

"Ừm, đây là Pikachu là cộng sự của tôi. Và bạn là Fluttershy sao?" Ash nói với chú Thiên Mã rất phấn khích.

"Ồ vậy à? Chà, em ấy thật tuyệt vời. Em ấy là "thú" như thế nào thế?" Fluttershy đặt móng lên đôi má đỏ của nó, xoa xoa chúng. Pikachu hơi nhạy cảm tại chỗ đó, nên theo phản xạ, nó giật điện vào Ash, Twilight… , khiến họ bị sốc điện.

"Tôi đáng lẽ nên cảnh báo, nó hơi nhạy cảm ở chỗ đó nên hãy cẩn thận." Tất cả đều tỏa khói với tóc và bờm xù lên. Fluttershy không bận tâm điều này chút nào cả.

"Ngạc nhiên hay. Nó phóng được điện ra à?" Twilight nói. "Tôi chưa bao giờ từng gặp thứ gì như vậy trước đây, kể cả là từ rừng Everfree."

"Đó là bởi vì Pikachu và mọi Pokemon nói chung có thể làm rất nhiều thứ. Cực kì nhiều." Khi Twilight nghe thấy điều này, tự nhiên cô ấy muốn tìm hiểu thêm về Pokemon. Chúng có thể là một dạng phép thuật nào đó mà cô ấy chưa từng biết trước đến. "Dù sao thì. Rất vui được gặp bạn Fluttershy. Tôi là Ash. Pikachu, bạn của tôi thì bạn đã gặp rồi."

"Ồ vâng vâng. Thật vui khi được gặp bạn. Bạn có một người bạn thật thú vị đấy. Và nhìn bạn trông cũng khác lạ lắm. Bạn có phải giống khỉ mới gì đó không?"

"Fluttershy. Bọn tớ hi vọng là cậu có thể giao tiếp được với các Pokemon còn lại đang-" Trước khi Twilight có thể kết câu, Fluttershy giờ phấn khích hơn vì từ "còn lại".

"Còn nữa sao?! Ôi trời! Sao mình lại không biết được điều này chứ?! Đi nào!" Fluttershy bay đi mất, hướng về Ponyville.

"Bạn ấy có vẻ lạc quan và tràn đầy năng lượng." Ash nhận xét.

"Không thường lắm đâu. Bạn ấy chủ yếu là rất nhút nhất vì cái tên nói lên tất cả rồi mà. Nhưng mà một khi bạn ấy mà thấy động vật nào hoặc sinh vật nào là cô ấy thích thú ngay. Sau cùng thì, động vật là thú vui của bạn ấy mà."

Tại Ponyville, Fluttershy nhìn chằm chằm vào tất cả Pokemon ở đó. "Wow. Nhìn tất cả chúng đi. Chúng trông như những con vật bình thường vậy… nhưng khác biệt." Cô "vèo" đến chỗ một con Cherrim, cầm nó lên. "Em như một bông hoa vậy!" Cherrim mỉm cười đáp lại cô. Sau đó, cô ấy đến chỗ một con Mareep, cầm một sợi len của nó. "Em có nhiều sợi tơ quá đi! Nhăn hơn mấy con khác nữa!" Ash nhìn thấy cô ấy đang ôm một Pokemon Lông Cừu và hét lên. "Fluttershy! Đừng có động vào sợi len của nó! Nó sẽ-" Fluttershy bị chích điện bởi Mareep. Nó đã xảy ra lần hai với cô ấy. "Bộ lông của nó có tích điện bên trong đấy." Ash giải thích, nhưng mà muộn quá, vì cô ấy chuyển sang con Pokemon khác, bên trái và bên phải. "Em trông giống một con cá sấu đấy! Em thì giống cây nho! Giống con đom đóm! Hươu cao cổ! Ồ, điều này thật tuyệt vời! Điều này có thể đánh bại được các đêm dạ hội hằng ngày!" Cô không kiềm chế được sự phấn khích của mình. Ở đâu cũng có thứ để cho cô ấy thấy.

"Chà, cô ấy có vẻ là khá bận. Spike, chị nghĩ chúng ta nên tự làm việc này vậy." Đó là khi Thị trưởng Mare đọc lời phát biểu của mình.

"Các pony, làm ơn! Tôi cần sự chú ý từ các bạn." Các pony đều tụ lại để nghe bài phát biểu đến từ thị trưởng. "Tôi có thể cho rằng bây giờ các bạn đang rất bối rối. Bởi vì những sinh vật này từ hư không mà xuất hiện, ở đâu cũng có. Nhưng yên tâm đi, sau nhiều lần cân nhắc thật kĩ càng… tôi cho rằng bọn này đều vô hại. Phải không em?" Cô ấy nhìn xuống một chú Lillipup mà cô ấy đã kết bạn trước đó, vuốt ve nó. "Cho đến giờ thôi. Nên tôi muốn khích lệ mọi pony hãy thử kết bạn với những sinh vật này."

"Tôi rất tán thành!" Fluttershy hét lên từ đằng xa trong đám đông.

"Tốt. Đó là tất cả trong ngày hôm nay!" Thị trưởng Mare kết thúc bài phát biểu khi mọi pony quyết định kết bạn với cả con người và Pokemon.

"Khoan đã, cô ta vừa gọi chúng ta là các "sinh vật" à?" Một huấn luyện nam nói.

"Có vẻ như mọi thứ vẫn ổn. Chúng ta vẫn phải đi kiểm tra xem rằng các pony khác có ổn không. Không biết Pinkie bây giờ thế nào rồi nhỉ?" Như Twilight đã nói, đống bánh cupcake, đồ ngọt và đủ loại bánh bay ra khỏi Sugarcube Corner cùng với một pony đực bị nhấn chìm bên dưới đó.

"Cảm ơn nhé." Con pony đực đó nói.

"Pinkie. Cậu làm mấy cái này cả ngày nay à?" Pinkie Pie bước ra khỏi cửa hàng, đứng trên đống đồ ngọt.

"Đúng vậy và với một vài sự trợ giúp!" Pinkie nói, chỉ tay vào trong. Bên trong là các Slurpuff làm rất đủ loại bánh ngọt khác nhau trong cửa hàng.

"Nhìn các Slurpuff này mà xem."

"Chúng được gọi như thế à? Tớ chỉ gọi chúng là Những Kẻ Cuồng Đồ Ngọt thôi." Pinkie nhảy vào trong trong khi Twilight và cả nhóm đi theo sau.

"Vậy chúng đã giúp cậu làm hết những điều này sao? Còn nhanh hơn cả bạn có thể làm nữa."

"Cũng chẳng có gì ngạc nhiên lắm. Slurpuff luôn được các đầu bếp bánh ngọt sử dụng trong nhà bếp. Mũi của chúng siêu nhạy, nên chúng có thể biết khi nào món tráng miệng được nướng một cách hoàn hảo." Ash nói, giải thích về khả năng và đặc điểm của các Slurpuff.

"Thật vậy à? Ah, anh bạn à. Tôi cá chúng có ngửi được vài viên đá quý ở quanh đây nhỉ?" Spike trả lời Ash.

"Dù sao thì! Bạn là ai?" Pinkie chuyển qua nói với Ash Ketchum.

"Đây là Ash, Pinkie. Anh ấy cùng với cộng sự Pikachu và những người còn lại… Những con Slurpuff này đến từ một thế giới khác. Trong thế giới của họ, những sinh vật này được gọi là Pocket Monsters. Gọi tắt là Pokemon. Vết nứt đó đã khiến cho cả hai thế giới liên kết với nhau."

"Vết nứt? Nứt gì cơ?" Pinkie vừa nói, vừa lấy một cái bánh cupcake và ăn nó.

"Vậy là nãy giờ cậu không biết gì về vết nứt lớn ấy hả?! Nãy giờ cậu làm cái gì thế?!" Twilight hét lên.

"Tớ chỉ đang làm bánh cho ai đó mới đặt xong. Xong rồi tự nhiên có một luồng ánh sáng siêu nhanh hiện rồi lại mất. Tớ biết có nhiêu đó à."

"Tớ ngạc nhiên khi cậu lại thấy được một thứ siêu nhanh như vậy. Chà, cậu có vẻ vẫn rất ổn nên bọn tớ sẽ để cho bạn làm việc tiếp."

"Khoan đã! Tớ chưa có cơ hội kết bạn với anh bạn này!" Pinkie nhảy tới chỗ Ash. "Mình đảm bảo chúng ta sẽ có THẬT NHIỀU niềm vui cho mà xem!"

"Chà. Nghe có vẻ tuyệt. Tôi cũng muốn khám phá thế giới của các bạn nhiều hơn. Và tôi cũng có thể cho các bạn xem thế giới của tôi nữa cũng nên."

"Tuyệt vời! Chúng ta hãy cùng nhau tổ chức một bữa tiệc để chào đón những người bạn mới của chúng ta ở thế giới khác! Mà chính xác là bao nhiêu người thế?"

"Tất cả. Vết nứt đó nó như một cánh cổng vậy." Twilight giải thích.

"Hừm. Nếu đã như thế thì… bữa tiệc này phải lớn hơn cả bình thường rất nhiều. Rất nhiều đấy! Có vẻ sẽ mất vài ngày nhưng cũng đáng mà!"

"Mình không thể chờ đợi nổi! Cậu thì sao Pikachu?"

"Pikachu!"

"Này, Twilight. Tôi muốn nhìn thấy nhiều thứ nữa trong thế giới của bạn. Tôi cá chắc còn nhiều điều khác đang chờ đợi ở phía trước."

"Tôi không biết bạn nghĩ rằng họ sẽ tuyệt hay không nhưng mà… chắc chắn rồi. Đi theo tôi nào, Ketchum."

Trong khi đó tại rừng Everfree. Những bụi cây phát ra âm thanh ầm ầm khi có một mái tóc màu hồng dài "rung động" chúng.

"Jessie, cô đang đạp lên chân tôi đấy!"

"Chết tiệt thật, James! Ta cần một lúc để hồi phục lại sau ánh sáng đấy."

"Thế lẹ lên đi! Hai người cũng đang dẫm lên đuôi tôi đấy!"

"Wobbuffet!"

Ba thành viên khét tiếng của Đội Hỏa Tiễn cũng đã bước vào thế giới này. Jessie, James, và Meowth. Và cả Wobbuffet nữa.

"Mà ta đang ở đâu thế? Nơi này có vẻ hơi rùng rợn." Jessie cố chấp hết sức mình, luồng gió lạnh chạy khắp người. Họ không hề biết rằng, có gì đó đang rình rập đằng sau họ.

Timberwolves. Tổng năm con. James và Meowth quay lại thì thấy chúng.

"Hình như chúng nghĩ ta đang ở trong địa phận của chúng…"

"Chắc ngươi đúng đấy James." Hai người họ nuốt nước bọt khi Timberwolves lao vào họ. Họ chuồn đi, để lại Jessie một mình trong bụi, la hét.

"Hai người chạy đi đâu thế?!" Jessie quay lại và thấy những sinh vật đằng sau cô và sau đó cô chạy "bán sống bán chết" và theo hai người đồng đội của họ. Timberwolves đuổi theo họ, nhưng không thể nào theo nổi tốc độ "hoạt hình" của Đội Hỏa Tiễn. Ngay sau đó hai người họ tìm thấy một cái túp lều và nhanh chóng chạy vào đó. Họ lo thở hổn hển rất đuối sức.

"Phù. Tôi chưa bao giờ thấy con Pokemon nào trông dữ tợn mà lại mong manh đến thế." James nói, dựa lưng vào tường.

"Nhìn nơi này đi. Chắc đây là túp lều của bà phù thủy điên nào đó. Nơi này chỉ dùng làm mấy thần chú "trù ẻo" thôi." Meowth nói, nhìn quanh túp lều của Zecora, người mà họ chẳng hề biết.

"Cái chậu ở đây hình như chỉ để cho đẹp vậy thôi. Ta nghĩ cô ấy chẳng điên đến mức đấy đâu." Jessie ngồi xuống bàn, làm vỡ những cái lọ tạo ra một vài thứ "bùm bùm chíu chíu" đầy màu sắc. Tất cả đều "bùm" vào mặt họ.

"Được rồi! Không có thì giờ cho ba cái thứ này nữa! Chúng ta cần phải quay về chỗ của mình! Kì nghỉ tuyệt vời của chúng ta… bị phá hủy không nói năng gì hết! James! Meowth! Chúng ta sẽ ra khỏi khu rừng rùng rợn này."

"Chà chà, chúng ta có gì đây ta? Những sinh vật kì lạ vừa xuất hiện à?" Một giọng nói vần điệu vang lên từ lối vào. Zecora, chủ nhân túp lều đã quay lại.

"Chắc là huấn luyện viên đấy. Meowth, nói chuyện với nó và bảo nó đi đi." Jessie ra lệnh.

"Chính các ngươi phải đi, không khu rừng này khiến các ngươi tự biến đi."

"Ôi (gì đó không biết)! Ngươi có thể nói giống ta! Điều này không đúng chúc nào cả." Meowth phải mất một hồi mới hiểu ra. "Jessie, James. Ta không nghĩ chúng ta đang ở cùng thế giới."

"Vậy các ngươi là khách từ bên kia. Cũng giải thích cho cái vết nứt kia."

"Bọn ta không có thời gian cho những lời vần vện vớ vẫn này đâu! Bọn ta đang ở đâu?!" Jessie hét lên, mong chờ câu trả lời.

"Tôi khá chắc là cô ngựa vần "vần vện" ấy đã giải thích là chúng ta đang ở rừng Everfree rồi. Khoan đã, Meowth? Thế giới khác à?"

"Đúng vậy. Thứ ánh sáng kì bì vừa nãy chắc đã đưa chúng ta đến đây. Nhưng mà không rõ là đến như nào."

"Chà, tôi không muốn ở lại đây nữa. Những gì về cái túp lều này và khu rừng này thật khó chịu. Chà, cảm ơn sự chào đón của cô, cô ngựa vằn. Nhưng bọn tôi phải đi đây." James mỉm cười khi họ ra khỏi túp lều, nhưng nghe thấy tiếng hú của Timberwolves nên quay trở lại. "Chà… chắc là ở đây một chút cũng không sao nhỉ?"

Trong khi đó, tại vùng Unova ở thế giới bên kia. Gấu Ursa đã đến được Thành phố Castelia. Nó vừa tỉnh dậy sau những tiếng động ồn ào của thành phố. Mọi người sau đó bắt đầu hoảng loạn và bỏ chạy đi khi con gấu này bắt đầu "động tay động chân". Cảnh sát Jenny đã đến trong tình hình hỗn loạn này, nhìn thấy Gấu Ursa.

"Đó là thứ gì thế?!"

"Là Gấu Ursa đấy! Chạy ngay đi!" Vài pony cũng ở đó đang bỏ chạy. Twilight hiện tại không có ở đây, vậy thứ này sẽ bị tiêu diệt như thế nào đây?

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét