11/07/2026

My Little Pokémon - Pokémon bé nhỏ - Chương 5: Mối liên kết độc nhất

 Tác giả: Amarvax

Dịch: tn1gm

Trời đã sáng rồi.

Mọi thứ đã thay đổi như thế nào sau một ngày? Lần này Celestia nâng mặt trời lên không chỉ cho các pony mà còn cho cả Pokemon nữa. Khi trời sáng, các Pokemon hệ bay vút qua bầu trời Equestria khi các Pokemon hệ Cỏ gắn bó với thiên nhiên.

Twilight đã dậy sau giấc ngủ đêm qua sau những việc diễn ra hôm qua. Cô ấy còn nhiều việc phải làm đấy. Tìm hiểu về vết nứt, tìm hiểu về những sinh vật kì lạ được gọi là Pokemon và có thể là đi khám phá thế giới bên kia.

Ash và Pikachu đã tỉnh dậy khi họ ngủ gần một cái cây đêm qua. Họ đã quá quen thuộc với việc ngủ bên ngoài tự nhiên như những cuộc phiêu lưu trước đây của họ. Họ tỉnh dậy ở Ponyville xinh đẹp, nhìn thấy các pony đã sẵn sàng để làm những công việc thường nhật.

"A. Mặt trời tại đây đẹp quá. Đẹp như ở Alola vậy." Ash vươn vai khi Pikachu đội mũ giùm cậu ấy. "Được rồi. Hãy xem chúng ta có việc gì để làm nào." Ash tìm kiếm những điều mà cậu có thể làm ở thế giới này, và rồi nó tự ập đến ngay. Cậu chưa từng hỏi về mấy cái dấu đó. Nhìn thấy một pony không ai khác là Berry Punch. Cậu và cộng sự của mình đi đến pony có màu lông hồng mâm xôi.

"Này. Tôi có một câu hỏi. Mấy cái dấu ở trên người mấy bạn là gì thế? Cậu ấy hỏi cô ấy.

"Ồ, ý bạn là dấu duyên ấy hả?" Cô ấy trả lời.

"Dấu duyên hả?"

"Pika?"

"Mọi pony ở đây đều có một dấu duyên khi họ có một tài năng đặc biệt nào đó để phân biệt người này với người khác."

"Ồ vậy à? Vậy đó có phải lí do vì sao mà một trong số đó có tên cụ thể không hả?"

"Đúng thế. Mặc dù cái tên lâu lâu không theo nghĩa đen của nó. Ồ, tôi phải đi gấp ngay. Đang rất bận lắm." Berry bỏ đi để tiếp tục công việc của mình. Ash giờ đã hiểu sơ sơ những dấu đó là gì rồi. Dấu duyên. Cái tên nghe dễ thương đấy. Mặc dù cậu không hiểu vì sao mà tên của họ lại khớp với dấu duyên hoặc thậm chí là cả màu sắc nữa.

"Bây giờ chúng ta đã biết một điều rồi. Nếu đúng thế, mình đang tự hỏi mọi pony ở đây làm gì để kiếm sống." Cậu và Pokemon của mình quyết định tìm hiểu những gì mọi người làm không chỉ ở Ponyville mà là toàn Equestria. Tuy nhiên, trong bụi cây gần đó, có một Misdreavus tinh quái đang ẩn núp và lên kế hoạch để "gây rối" một tí tại nơi này.

Tại Sweet Apple Acres…

"Này, chị à? Chúng là gì thế?" Apple Bloom chỉ vào những Applin tại vườn cây và khắp nông trại.

"Chúng á hả? Đó là… thực ra thì chị không biết phải mô tả chúng ra sao nữa nhưng chúng là những quả táo sống."

"Ồ. Chúng đến từ đâu thế?"

"Hình như là ở thế giới khác, tất nhiên. Nhưng mà đừng tới gần vì chúng có thể bắn ra một ngọn lửa xanh ấy."

"Em hiểu rồi! Em chỉ muốn biết chúng là gì thôi." Apple Bloom đi ra để xem bọn chúng rõ hơn. "Chúng thật sự là những quả táo sống." Chúng nhảy lên bờm em ấy, lăn quanh nó vì nó thoải mái. Hầu như các pony có bờm rất thoải mái và mềm mại (suôn mượt, óng ả, etc…). Misdreavus đã phát hiện một bé nhỏ không thể tự vệ và bắt đầu triển khai kế hoạch. Nó dùng một tia gây choáng bắn vào Apple Bloom, khiến em ấy trở nên "quay cuồng trong mơ hồ". Mắt em ấy cứ chao đảo cùng với cơ thể khi em ấy cố giữ thăng bằng. Em ấy bắt đầu đi vòng quanh mà không "bẻ lái" được. Misdreavus đã chớp được thời cơ này và xuất hiện trước mặt em ấy.

"Misdreavus…" Nó nói.

"A-A m-m-m-ma!!" Apple Bloom hoảng sợ và quay trở lại nhà. Misdreavus nhận được năng lượng từ nỗi sợ hãi đó. Vậy là, nó gieo rắc nỗi sợ hãi bằng cách khiến họ phải sợ. Nó cần một nỗi sợ hãi mạnh mẽ hơn nữa. Những người trẻ có nỗi sợ khá nhiều nhưng khá hạn chế. Những người trưởng thành thì có nhiều nỗi sợ hãi hơn do họ… trưởng thành? Con Pokemon đang kêu la rên rỉ để tìm mục tiêu tiếp theo của nó.

Tại Ponyville, Rainbow gặp Rarity và Pinkie ngay khi mới đến.

"Ồ Rainbow Dash, bạn dấu yêu. Tớ rất vui khi cậu ở đây vì tớ sắp giới thiệu Pinkie Pie - người hỗ trợ mới của tớ."

"Tớ đến đây để kể cho mấy cậu nghe về thế giới siêu tuyệt vời bên kia rất khác xa chúng ta."

"Cậu cũng ở bên trong đó với những loài sinh vật đó à?" Rarity hỏi.

"Đúng vậy. Tớ và Scootaloo đã gặp một anh chàng tuyệt vời tên là Brawly. Tớ phải nói rằng tớ cực kì ấn tượng với con Pokemon đồ sộ nhất mà anh ta đang có."

"Chúng được gọi là như thế sao?"

"Đúng! Cái tên khá buồn cười, đúng chứ?" Pinkie trả lời. "Tớ và Twilight cũng có gặp một chàng trai tên là Ash và một người bạn bé nhỏ màu vàng tên la Peekachoo hay gì đó tớ không biết."

"Chà, có vẻ như mọi pony đang dần làm quen với những Pokemon này. Mặc dù tớ không biết Fluttershy, Applejack và Twilight đang như thế nào cả."

"Nói đến Fluttershy thì cậu ấy sẽ khá là say đắm với những sinh vật này cho mà xem," Rainbow trả lời khi Fluttershy ngay sau cô.

"Cậu đùa sao? Còn hơn cả thế nữa cơ!"

"Á!" Rainbow Dash hết hồn giật bắn người, không ngờ Fluttershy lại ở đằng sau cco.

"Đó là một trải nghiệm thật tuyệt vời. Những sinh vật này rất là đa dạng. Có thể còn hơn cả chúng ta trong thế giới này nữa đấy."

"Chà, bạn dấu yêu, mình rất vui khi cậu đang rất vui lúc này với những sinh vật mới lạ này."

"Một chút nữa, Ash sẽ đưa tớ đi khám phá thế giới của bạn ấy để nhìn thấy được nhiều thứ hơn nữa. Tớ không thể chờ đến lúc đó."

"Ash này là ai mà sao mấy cậu cứ nhắc đến hoài thế?" Rarity hỏi. Tên của anh ta đang được bàn tán rất nhiều.

"Anh ta là một cậu bé đến từ thế giới Pokemon. Cậu ta chắc chắn biết rất nhiều về Pokemon, và anh ta có một người bạn dễ thương và tuyệt vời tên là Pikachu. Em ấy là một con chuột điện. Cậu có biết nó có thể tiếp tụ năng lượng trong cơ thể và có thể xả ra để tăng cường sức khỏe không?" Fluttershy rõ ràng là quá bận tâm đến chuyện này, đủ để có thể mô tả một Pokemon.

"Chà, có vẻ như cậu biết khá là nhiều nhỉ." Rainbow Dash chen vào để cản lại cuộc trò chuyện có thể vô tận.

"Ồ vâng. Tớ đã học được rất nhiều điều mà Ash đã truyền đạt. Bọn tớ thậm chí còn nói chuyện với những con người và Pokemon của họ nữa. Mấy cậu có biết là cơ thể của Numel chứa đầy mắc-ma, do nên da nó luôn khô và-"

"Được rồi. Bọn tớ hiểu." Rainbow Dash dùng móng bịt miệng cô ấy để cô ấy dừng lại.

"Chính vì thế nên cậu rất muốn khám phá bên kia. Chà, tớ thật sự đến thăm chỗ đó đấy. Có lẽ ở đó cũng sẽ có Pokemon giỏi dệt đồ như những chú sâu bé nhỏ này." Rarity thật sự muốn đi luôn. Rốt cuộc thì chỉ với Sewaddle thôi cũng đủ mê hoặc cô.

"Tớ ở đó rồi. Ở đó khá là gọn gàng. Mặc dù tớ chỉ ở một thị trấn thôi."

"Chúng ta nên cùng nhau đi theo! Ồ! Ồ! Chúng ta cũng nên rủ cả Applejack và Twilight nữa! Nó sẽ rất trọn vẹn đấy!" Pinkie Pie đề nghị.

"Ý đó khá hay. Tớ không thể chờ để được xem tất cả các loài Pokemon. Ôi, chỉ nghĩa đến thôi đã thấy cực kì phấn khích và muốn được "đã cái nư" rồi!" Fluttershy tỏ ra thích thú khi cô ấy nhảy xung quanh bọn họ như một cô gái vui vẻ yêu đời.

"Tớ chưa bao giờ thấy Fluttershy hạnh phúc đến mức này. Không đến mức này luôn ấy." Rarity thì thầm với các cô gái còn lại.

"Tớ cũng chưa." Rainbow khẽ đáp.

Khi các cô gái đang nói chuyện, Misdreavus lại ra tay một lần nữa. Kế hoạch lần này của nó khá đơn giản. Nó sử dụng Cơn Gió Lo Ngại, tung một luồng gió lạnh về phía họ. Bọn họ đều khá ớn lạnh và lo lắng.

"Ugh. Cảm giác này là gì đây? Tớ đang nổi da gà đây." Dash và những cô gái khác che mình khỏi cơn gió lạnh ấy nhưng nó sẽ không tan biến.

"Tớ không thích điều này chút nào cả. Các cô gái có cảm giác có thứ gì ở gần đây không?" Pinkie nói khi cô ấy và những người khác cảm thấy khó làm phai đi cơn gió này. Và bây giờ là bước tiếp theo của nó. Nó "thả" xuống mặt đất, sử dụng Bóng Đêm Khẽ Bước. Con Pokemon ma quái ấy tạo ra một tiếng động như ai đó đang khóc.

"Cái gì thế?!" Rarity nhìn xung quanh khi các cô gái không thể biết được âm thanh phát ra từ đâu. Mặc dù là ban ngày nhưng điều này vẫn rất đáng lo. Và cùng với đó, Misdreavus phát ra tiếng hét kinh hoàng đặc trưng của nó như tiếng khóc vậy. Nó được gọi là Pokemon Rên Rỉ là có lí do. Âm thanh khủng khiếp và lớn đến nỗi Pinkie phải hét lên.

"ÁÁÁÁÁÁÁ! MA KÌA!" Tiếng hét lớn đến mức khiến Misdreavus sợ hãi và bay đi trong cơn sốc.

"Con đó là gì thế?!" Rainbow Dash trốn sau một cái cây, ra vẻ như là cô ấy chả sợ gì cả.

"Ồ. Đó hình như là một Pokemon hệ Ma. Ash nói với tớ là chúng đi dọa mọi người cho đã cái nư."

"Ma? Ma là một hệ à?!" Rarity hét lên.

"Đúng vậy. Bây giờ thôi nào các cô gái. Tớ không thể chờ lâu thêm được nữa." Bốn người họ đi tìm bạn của họ và đưa họ đi cùng. Misdreavus trồi lên mặt đất với vẻ thất vọng. Mọi sự cố gắng đổ xuống biển vì pony màu hồng bằng cách nào đó hét còn đáng sợ hơn nó. Tuy nhiên, nó vẫn không dễ dàng bỏ cuộc như thế. Nếu muốn có được nhiều năng lượng hơn, nó cần phải dọa cả một nhóm người. Hoặc là nhóm ngựa con.

Còn Ash và Pikachu…

"Bit hả?"

"Đó là đơn vị tiền tệ của Equestria." Cậu ấy đang nói chuyện với Bon Bon, tìm hiểu thêm về cái thế giới này hơn quãng thời gian họ sống ở đây. "Một bit có thể cho bạn một thứ đơn giản. Hai hoặc nhiều hơn cho bạn nhiều hơn bạn nghĩ."

"Ồ."

"Pika."

"Vậy đơn vị tiền tệ của thế giới của bạn là gì thế?" Bon Bon hỏi.

"Pokedollar. Nghe hơi lạ lẫm đúng không?" Khi Ash trả lời, có một con người đã chú y đến cậu. Biết được cậu ta là Frontier Brain và là Nhà vô địch Alola.

"Ôi tuyệt! Chẳng phải Ash Ketchum đây sao?" Cậu bé nhỏ kêu lên. Ash chuyển sự chú ý đến cậu bé.

"Ôi chào. Anh giúp được gì em?"

"Em không thể ngờ mình đang gặp Nhà vô địch vùng Alola tại đây, ngay lúc này! Em là một fan lớn của anh đấy!"

"Nhà vô địch? Bạn là nhà vô địch sao?" Bon Bon nói.

"Ồ thì, chả có gì to tắt lắm đâu." Ash đặt tay lên đầu, một chút ngại ngùng.

"Em sẽ đi bảo các bạn mình rằng anh đang ở đây!" Cậu bé chạy đi, đến vết nứt để kêu gọi các bạn mình. Fluttershy và các cô gái sau đó đã đến, nghe một chút về chuyện nhà vô địch.

"Bạn là nhà vô địch á? Sao bạn không nói với mình, Ash?" Fluttershy nói.

"Chà, tôi thường chẳng đi khoe khoang những danh hiệu nhỏ nhặt này đâu. Mà thực ra… tôi còn có một mục tiêu khác còn lớn hơn cơ. Lớn hơn cả nhà vô địch nữa." Ash khoanh tay nhìn trời.

"Còn gì mà hơn cả nhà vô địch được nữa? Ý tôi là… đấy là danh hiệu tuyệt nhất bạn có thể có được rồi." Rainbow Dash thốt lên.

"Trở thành Bậc thầy Pokemon."

"Bậc thầy Pokemon?" Tất cả đều đồng thanh kể cả Bon Bon.

"Là gì thế?!" Pinkie Pie hét lên.

"Bậc thầy ư? Danh hiệu đó còn lớn hơn cả nhà vô địch!" Rainbow Dash tiếp lời.

"Làm thế nào mà bạn có thể đạt được nó đây?!" Rarity kết lời.

"Không biết nữa!" Tất cả đều sững lại một chút vì anh không biết làm sao để trở thành Bậc thầy. "Vấn đề là… trở thành Bậc thầy Pokemon là điều chưa ai từng đạt được trước đây. Tôi phải đảm bảo là mình là người đầu tiên. Cho dù phải hiểu hết tất cả Pokemon, chu du toàn bộ thế giới hay trở thành người tốt nhất. Đó cũng là mục tiêu tôi đặt ra từ khi mới bắt đầu cuộc hành trình. Nhưng có vẻ tôi hơi quá đà tí… còn các bạn thì sao? Các bạn có mục tiêu của riêng mình không?"

"Mục tiêu của chúng tôi á?" Các cô gái nhìn nhau. Mục tiêu họ nhắm đến là gì?

"Thì!" Rainbow Dash lên tiếng trước. "Tôi muốn tham gia đội Wonderbolts! Đội bay Thiên Mã nhanh nhất từ trước đến nay!"

"Mình muốn hiểu hết tất cả các loài động vật… và có thể là các sinh vật nữa, không vấn đề gì. Và, thậm chí là có thể khống chế sự nhút nhát bên trong mình." Fluttershy cho biết mục tiêu của mình.

"Chà, tôi muốn được nổi tiếng trong ngành thời trang ở Equestria. Để các sản phẩm của tôi có thể vươn đi xa hơn nữa!" Rarity giải thích mục tiêu của cô ấy.

"Và mình thì chỉ muốn được tiệc tùng, cười và nướng bánh mãi mãi thôi!" Câu trả lời Pinkie quá dễ và chắc chắn ai cũng biết. Tất cả sau đó đều nhìn sang Bon Bon, tự hỏi mục tiêu của cô ấy là gì.

"Uhh… Mình chắc sẽ ở với bạn tớ Lyra mãi mãi? Tớ vẫn chưa chắc nữa."

"Chà, chúc may mắn khi tìm được mục tiêu của riêng mình nhé," Ash trả lời. Trong lúc họ đang trò chuyện, Misdreavus đã chuẩn bị màn hù dọa cuối cùng. Pikachu có thể cảm nhận được con Pokemon ma đang ở gần đó. Có một sự xuất hiện rất đáng lo ngại ở đây.

"Pika…" Cả Ash và Fluttershy đều có thể chắc rằng Pikachu cảm thấy có gì đó không ổn.

"Sao thế anh bạn? Có ai ở đó sao?" Và thật bất ngờ, Misdreavus xuất hiện, sử dụng ảo ảnh để làm cho bản thân trông cực kì to lớn.

"LẠI LÀ CON MA QUỶ QUÁI KIA!" Pinkie hét lên vì sợ, nhưng lần này nó đã đề phòng trước rồi.

"Đó là Misdreavus!" Ash hét lên. "Nó thường có sở thích là đi ăn nỗi sợ của người khác!"

"Ăn nỗi sợ sao? Không lành mạnh tí nào cả!" Rarity kêu lên.

"Nó to quá!" Bon Bon lùi về sau một tí vì con Pokemon "khổng lồ" ấy.

"Đó chỉ là ảo ảnh mà thôi! Các Pokemon hệ Ma thường làm chuyện này để làm cho bản thân oai phong hơn thôi."

"Ồ. Chà, thế đỡ hơn rồi." Bon Bon không còn sợ hãi nữa.

"Tuy nhiên, nó vẫn sẽ ăn nỗi sợ hãi của chúng ta. May mắn thay, tôi và Pikachu biết cách xử lí ba trò mèo như này." Ash duỗi thẳng găng tay và cộng sự của cậu đi ra trước mặt cậu.

"Bạn tính sẽ làm gì với nó?!" Rainbow Dash hét lên.

"Làm điều này! Pikachu, dùng Tia Chớp!" HLV trẻ tuổi chi vào Misdreavus trong khi cộng sự của cậu nạp điện, nhảy lên trên không.

"Pika… CHUUU!" Cùng với đó, một tia sét điện bắn vào con Pokemon đó, tạo ra một cú sốc điện thật là mạnh mẽ. Chỉ với một cú mà nó đã bị hạ gục. Các pony nhìn thấy điều này và vỗ móng thán phục.

"Ôi trời ạ! Thật là TUYỆT VỜI! Nó có thể bắn ra ĐIỆN sao?!" Rainbow Dash ngạc nhiên. Thứ này còn tuyệt vời hơn cả trước nữa.

"Đúng vậy. Mọi Pokemon đều có thể làm được rất nhiều điều, dù đó chỉ là điều nhỏ nhặt nhất." Ash bế Pikachu lên, ôm chầm lấy cậu. Sau đó cậu ấy đi đến Misdreavus bị bắn hạ.

"Ngươi biết đấy Misdreavus… Ta biết là ngươi lấy năng lượng từ việc hù dọa người khác và hấp thụ nỗi sợ của họ. Nhưng có vẻ tối nay ngươi nên đi đến nơi nào đó mà yên tĩnh và dễ hù dọa hơn ban ngày nhé." Ash quỳ xuống, nói với Pokemon ma. Nó gật đầu đáp lại.

"Misdreav…" Misdreavus bay lên khi nó đi vào bóng đêm.

"Xử lí tốt đấy anh bạn!" Pinkie Pie xuất hiện phía sau Ash, chúc mừng cậu.

"Nhìn đi! Em đã bảo là anh ấy ở đây mà!" Cậu bé quay lại với bạn bè của mình, chỉ về phía Ash.

"Chà, ngài Vô địch. Hình như ngài có người để gặp rồi đấy." Rarity nói.

"Vâng. Tôi nghĩ bây giờ chúng ta đã sẵn sàng để đến thế giới của tôi. Có rất nhiều Pokemon ngọt ngào mà bạn muốn gặp đấy Fluttershy." Khi nhóm đi sang phía bên kia, có một mối đe đọa khác đang ập đến từ bên trên. 7 ngày nữa là nó sẽ đến.

Nhưng trong khi đó, Twilight đang tự làm chính mình căng thẳng vì mấy cái thứ vết nứt này.

"Không tìm ra! Không có gì hết!" Cô bị chôn vùi giữa một đống sách. Rất là lộn xộn-bừa bộn. "Không có gì hết, không có gì liên quan đến vết nứt cả" Cô đặt móng của mình lên đầu, cảm thấy như sắp đi vào đường cụt. Spike tự hỏi một chút và nảy ra một ý tưởng tuyệt vời.

"Này, Twilight. Sao chúng ta không thử đi hỏi Công chúa Celestia xem sao? Người chắc biết rất nhiều về mấy cái vết nứt này đấy!"

"Ý hay đấy, Spike! Đi thôi!" Cô đứng dậy và nắm lấy Spike lao ra ngay lập tức.

Nếu có ai đó biết câu trả lời thì chỉ có thể là Công chúa Celestia mà thôi.

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét