Tác giả: Amarvax
Dịch: tn1gm
Bên ngoài thế giới của Pokemon. Bên ngoài thế giới của các pony, là nơi mà vết nứt đang sống.
Một mặt phẳng vô tận của năng lượng vũ trụ và thiên văn chảy qua mặt phẳng này. Vết nứt ngồi tại đấy, tạo ra các sự kiện diễn, khi nó được ghé thăm bởi những người làm việc dưới nó. Cold Colt, người đàn ông đi cùng nó, cùng với 3 pony và con người không rõ danh tính.
"Tuyệt lắm Vết nứt ạ. Chiến dịch Darkrai có vẻ đang diễn ra khá tốt. Các pony, con người và pokemon vẫn chưa biết cách đối phó với nó. Ngươi thấy thứ này có thú vị hay không?" Một pony Thổ Mã bí ẩn nói. Vết nứt cũng có phản hồi. Thực ra là nó có thể nói chuyện được.
"Nó cũng khá tuyệt vời đấy. Ta đã biết được rằng Ash Ketchum và Twilight Sparkle và những người bạn của họ sẽ giải quyết chuyện này như thế nào rồi. Cảm giác thật hồi hộp khi hai thế giới tương tác với nhau đúng là tuyệt vời."
"Ta vẫn tức vì những gì xảy ra tại Oreburgh. Cô nhóc Rainbow Dash đó sẽ lãnh đủ những gì cô ta phải nếm khi bọn ta còn gặp lại nhau." Cold Colt nói, vẫn còn buồn về việc Rainbow dễ dàng đánh bại hắn chỉ bởi bão tuyết.
"Cứ để chiến dịch Darkrai diễn ra tiếp đi. Và sau khi họ giải quyết được… ta cũng sẽ có một sự kiện khác không kém phần thú vị đâu."
Trở lại Ponyville, Darkrai khổng lồ giờ đây là vật cản lớn nhất của các pony, pokemon và con người ở đó. Không hề do dự, Darkrai bắn một quả cầu năng lượng đen tối từ bàn tay đen tối của nó. Nếu bị trúng đòn thì sẽ chìm vào giấc ngủ sâu. Nhưng còn tệ hơn thế. Hàng trăm trong số họ tản loạn khắp nơi. Tất cả đều chạy trốn khỏi những quả cầu ác mộng, nhưng họ vẫn bị túng đòn. Nhiều người đã chìm vào giấc ngủ và "tận hưởng" cơn ác mộng tồi tệ nhất của họ vĩnh viễn.
Twilight thực hiện một câu thần chú bảo vệ những pony, pokemon và con người còn lại ở xung quanh. Những quả cầu va vào màng chắn liên tục. Nó đã bảo vệ được họ nhưng không lâu đâu.
"Tớ không biết mình chịu được nhiêu đòn tấn công nữa. Chúng ta phải làm gì đó!" Màng chắn bảo vệ của Twilight liên tục bị vỡ tung từ các cuộc tấn công liên tiếp, mọi người bị đẩy về phía sau. Pinkie Pie lấy ra một quả bóng bay và thổi vào nó hết sức có thể. Cuối cùng, quả bóng bay lấp đầy toàn không khí, rất nhiều không khí.
"Các pony bám chặt vào!" Cả nhóm giữ chặt Pinkie Pie khi cô ấy nâng quả bóng bay lên. Màng chắn cuối cùng đã bị vỡ hoàn toàn, nhưng may mắn là họ đã bay được cùng với quả bóng bay. Không an toàn được bao lâu khi mà Darkrai nhận ra điều này và ngay lập tức dùng móng vuốt cào quả bóng bay và phá hủy nó. Cả nhóm bị đánh bật ngược lại, hét to hết cỡ. Và cứ thế, một khoảng không đen tối xuất hiện bên dưới họ, hút bọn họ vào. Giờ đây, toàn Ponyville đã hoàn toàn bị nhấn chìm vào những khoảng không đen tối của những cơn ác mộng khủng khiếp.
Rainbow đã tỉnh, mở mắt tại Cloudsdale. Mọi thứ dường như khá là bình thường tại nhà của cô ấy.
"Nhà mình sao?" Cô ấy mở cửa, đi ra ngoài khi các Thiên Mã đang tận hưởng ngày của họ. Đột nhiên, các đám mây bắt đầu bất thường đi. Các Thiên Mã đang cố kiểm soát cơ thể khi họ đột ngột bay nhanh, va vào các tòa nhà gần đó. "Ôi không! Tôi đến đây!" Rainbow Dash bay đến và cố gắng cứu một trong số họ đang lơ lửng trên bờ vực, tuy nhiên, cô ấy đột ngột bị chặn lại. Cô ấy không thể giơ móng của mình ra để giúp các Thiên Mã.
"Rainbow Dash. Tại sao cô không giúp tôi?" Thiên Mã ấy nói khi cô ấy đang trượt xuống.
"Tôi đang cố đây! Tôi không thể với tới bạn được!" Cô thử bay qua bức tường vô hình nhưng chả tác dụng gì cả.
"Rainbow." Thiên Mã ấy nói. Và cứ thế, cô ấy rơi khỏi Cloudsdale, cùng với các pony khác. Rơi cùng với sự sụp đổ của họ. Và cô ấy chẳng thể làm gì cả. Cô hét lên trong cả nỗi buồn và sự kinh hoàng khi cô có thể cảm nhận được cảm giác đen tối bao trùm khắp nơi này. Tiếng động từ Darkrai, lờ mờ bao trùm lấy cô, gây ám ảnh. Và cô cứ lặp lại liên tục thời điểm này. Cho dù ở nhiều nơi, nhiều tình huống và nhiều thời điểm, cô cũng chẳng thể nào cứu được bất kì pony nào cả. Và đây mới chỉ là người đầu tiên.
Pinkie Pie đang ngồi tại một vùng đất hoang vắng giữa hư không. Không có gì ngoài nền đất cứng cả. Không có dấu hiệu của cây cối hoặc bóng dáng ai đó. "Xin chào? Có pony nào ở đây không?" Không có pony nào cả. Bầu không khí lạnh lẽo đến với cô, truyền đi những áp lực lạnh sởn gai ốc. Cô có thể mình đang dần mất sức cho đến khi cô nhìn thấy có một pony ở đằng xa. Cô ấy nở một nụ cười trên môi khi cố gắng tiến về phía pony bí ẩn đó. Và khi cô đến gần hơn, một thị trấn tràn đầy màu sắc hiện ra trước mắt cô. Nhiều pony ở đó, mỉm cười và vui vẻ. Điều này khiến cô phấn khích và phải đến đó cho bằng được.
"Mọi người! Đừng bắt đầu tiệc mà không có tớ chứ!" Tuy nhiên, điều này không thành bởi vì cô đột nhiên bị kéo lại. Khoảng cách giữa cô và thị trấn ngày càng xa. Chẳng bao lâu cô đã đi xa thị trấn đấy và ở nơi hoang vắng, mất hút trước bữa tiệc đầy màu sắc ấy. Mái tóc luôn ngây ngất của cô trở nên nhạt màu đi và rũ xuống. Cô ấy không thể tham gia vào cuộc vui đó. Và chuyện này cứ lặp lại liên tục. Khi nó liên tục diễn ra, mỗi người trong số chúng trắng và trắng dần đi cho đến khi không còn màu sắc gì hết. Từ thế giới này cho đến cô. Và bàn tay của Darkrai xuất hiện sau lưng cô.
Mọi pony. Mọi pokemon. Mỗi con người. Họ đều đang cảm nhận cơn ác mộng tồi tệ nhất của họ. Không chỉ giới hạn bởi một mà còn nhiều hơn nữa. Những nỗi sợ hãi tồi tệ nhất trong cả cuộc đời của họ, cảm nhận qua nhũng cách tồi tệ nhất mà họ có thể tưởng tượng và hơn thế nữa. Fluttershy bị vây quanh bởi những pony đang chế giễu cô ấy đến mức nặng nề nhất. Cơ thể cô ấy bị tê cứng nên không thể tránh được những lời chế giễu, xúc phạm, sỉ nhục khắp nơi, cho dù cô ấy có cố gắng đi chăng nữa. Đôi mắt của cô tuôn ra nước mắt. Thứ cô nghe thấy được bây giờ là những lời chế giễu đấy và cả tiếng cười của Darkrai nữa.
Rarity nhìn thấy mọi mơ ước của cô ấy bị bóp nát trước mặt. Lặp đi liên tục. Tất cả những gì cô ấy làm được và muốn đạt được giờ chỉ thành cát bụi vì những gì cô ấy thấy là Darkrai đã phá hủy những thứ đó.
Twilight ở trong một khu rừng nào đó. Khi nhìn xung quanh, cô thấy những tấm bia mộ. 5 cái. Đều là bạn bè của cô. Nhưng mọi thứ càng tồi tệ hơn. Có hàng trăm người khác vây quanh cô ấy thành vòng tròn. Mọi pony mà cô từng gặp đều có tên trong bia mộ hết. "Không… đây là gì?" Và từ bên trên là Celestia, đang coi thường cô ấy. "Công chúa Celestia! Em không biết có chuyện gì đang xảy ra nữa!" Cô ấy kêu lên. Celestia quay đi, phớt lờ Twilight khi cô ấy bay vào khoảng không đen tối. Twilight bắt đầu đánh mất hết tất cả. Liên tục phải sống trong những tình huống tồi tệ nhất có thể xảy ra. Bạn bè của cô đi đời hết, không còn cơ hội gặp họ hoặc là mãi cô đơn. Cũng không có Spike ở đây luôn. Không có ai thừa nhận rằng cô ấy có tồn tại cả. Ở trong đó duy nhất với Twilight là Darkrai.
Mọi thứ trông thật là ảm đạm. Tất cả những người trong cơn ác mộng này phải chịu cảnh không có hồi kết. Đó là khi Twilight thấy có một bàn tay thò ra từ lớp không khí mỏng. Cô nhìn lên và nhận ra đó là bàn tay của Ash.
"Twilight! Nắm tay tớ!" Giọng anh kêu lên. Giọng của Pikachu cũng ở đó. Cô nhấc móng lên tay anh và anh nắm lấy.
"Ash? Pikachu? Nhưng làm sao mà…?" Cô được kéo ra khỏi khu đó và ở gần họ hơn. Khi cô được kéo ra khỏi đó và vào một nơi toàn là một màu đen, Ash đã cứu cô từ quả cầu ác mộng đó. Cô ấy ôm cả hai người họ, cảm thấy an toàn vì đã thoát khỏi nỗi kinh hoàng đó. "Các cậu-"
"Tớ và Pikachu biết trước điều này rồi. Bọn tớ từng trải nghiệm qua cơn ác mộng của Darkrai trước đó rồi."
"N-Nhưng làm sao mà cậu thoát ra đây được chứ?"
"Làm sao á? Bởi vì tớ tin tưởng cậu ấy và tin tưởng bản thân. Darkrai chỉ muốn khiến cậu phải sống trong cơn ác mộng tồi tệ nhất mà cậu mong muốn nó không bao giờ xảy ra. Nỗi sợ của tớ là đánh mất cậu bạn này. Nhưng tớ đã không để điều đó đến với tớ. Bởi vì bọn tớ luôn luôn có nhau ở bên cạnh." Cuối cùng thì Twilight đã cảm nhận được điều đó. Tinh thần bất khuất và niềm hi vọng họ đã trao cho nhau. Trong suốt các cuộc phiêu lưu của họ, họ luôn phải thử thách lòng trung thành, lòng trắc ẩn, sự tin tưởng và tình bạn của họ dành cho nhau. Họ đã trải qua rất nhiều những điều đó trong suốt cuộc hành trình. Nó sẽ không chỉ là cơn ác mộng để cản trở điều đó đâu. Twilight bắt đầu khóc khi Pikachu và Ash an ủi cô ấy. Với họ ở đây, cô thực sự cảm thấy được che chở. Và để đảm bảo cô ấy thực sự được che chử, Ash đã nói gì đó từ một người bạn cũ đã nói với cậu ấy từ rất lâu rồi.
"Không có chi để phải lo lắng đâu." Twilight nhìn lên hai người họ không quá lo lắng. Họ không hề sợ hãi chút nào cả. "Chúng ta sẽ đưa tất cả mọi người thoát ra. Bọn họ sẽ được bình an vô sự thôi."
Applejack, một trong các pony đã đi ngủ cách đây không lâu trước khi cả Twilight và nhóm bạn về đây cũng đang trải nghiệm cơn ác mộng của mình. Đó là khi cô ấy nhìn thấy Ash, Twilight và Pikachu tìm đến cô ấy.
"Cái gì… Twilight? Và bọn họ là ai?" Cô hỏi, đứng hình mất 5 giây.
"Nắm lấy móng của tớ đi Applejack! Sẽ ổn thôi!" Cô ấy cam đoan với cô Thổ Mã ấy rằng mọi thứ sẽ ổn thôi, khi cô ấy được kéo khỏi cơn ác mộng, đi vào cõi hư vô. Với tốc độ nhanh chóng, các pony, con người và pokemon được giải cứu bởi Ash và Twilight. Giờ những cơn ác mộng khủng khiếp ấy chỉ là trong tưởng tượng thôi. Ở thế giới bên ngoài, có thể cảm nhận được áp lực. Emerald Aura và cô gái tóc khoan cũng có thể cảm nhận được nó. Darkrai yếu sức đi vì áp lực này. Khoảng không to lớn mà nó tạo ra đang dần tan biến. Và với một tia sét đánh ngang tai. Và với đó, hoàn toàn tự do. Tất cả bắt đầu tỉnh dậy khỏi những cơn ác mộng tồi tệ được cứu bởi Ash, Pikachu và Twilight.
"Bọn họ phá vỡ được cơn ác mộng của họ kìa! Chúa ơi, sao mà có thể được?!" Emerald sốc. Các cơn ác mộng vừa to mà lại còn nhiều người nữa.
"Ngươi có thể nhốt được mọi người trong đó đấy. Nhưng mà ta với Pikachu đi trước một bước rồi!"
"Nhóc con nghĩ rằng mình đang làm cái quái gì thế?!" Cô gái tóc khoan nói.
"Tình bạn và sự gắn kết của bọn ta đã có từ lâu rồi! Lâu hơn cả sự tồn tại của các ngươi nữa! Làm như bọn ta sẽ để những cơn ác mộng bé tí tiu ấy đùa với bọn ta như vậy!"
"Chết rồi. Giờ làm sao bây giờ trời?" Emerald hỏi đồng đội của cô ta.
"Điều này đã khiến ta càng tức tối hơn nữa. Quên những gì mà vết nứt đang nghĩ đi, chúng phải ra đi ngay! Darkrai! Xử hết bọn chúng!" Darkrai hạ mình xuống, đối mặt với tất cả bọn họ.
"Darkrai, cậu có chắc là cậu thật sự muốn làm điều này không? Cậu cứ để cho bọn gây rối ấy điều khiển cậu như con rối ấy hả?" Ash hỏi con Pokemon Ác Mộng ấy.
"Tớ tin rằng sâu bên trong, cậu là một Pokemon rất tốt bụng. Đó là bản chất của cậu để tạo nên những cơn ác mộng. Mình chắc cậu không cố ý muốn tổn hại đến người khác đâu." Fluttershy theo sau.
"Đúng vậy! Và bọn chúng nghĩ bọn chúng là ai mà có sai khiến ngươi chứ? Họ đột nhiên từ hư không mà xuất hiện! Ngươi đã sống trên cõi đời này còn lâu hơn bọn chúng. Nên ngươi không nên hi sinh bản thân chỉ vì lòng thỏa mãn của chúng như thế!" Rainbow Dash nói với vẻ giận dữ. Darkrai biết rằng điều này là sai. Nó chỉ muốn tạo ra cơn ác mộng để bảo vệ lãnh thổ của nó thôi. Nhưng lãnh thổ của họ ở đây cũng là lãnh thổ của nó. Darkrai, dù nhìn vẻ ngoài có thể đáng sợ, nhưng bên trong nó vẫn là một Pokemon tốt. Ash biết. Cậu biết Darkrai đã liều mạng để bảo vệ khu vường mà nó yêu thích. Và cậu nhớ đến mối quan hệ thắm thiết giữa Darkrai và Tobias.
"Luyên thuyên đủ rồi! Darkrai! Tiến lên!"
"Pikachu! Tia chớp!" Ash ra lệnh cho Pikachu tung ra tia chớp chạm vào mặt đất nơi bọn chúng đứng để đánh bật chúng đi. Darkrai ôm đầu lại khi mọi phép thuật mà Emerald đặt vào trong tâm trí nó tuôn ra ngoài như điên. Darkrai đã ngất xỉu trên mặt đấy, kiệt sức do mọi nguồn phép thuật của nó đều hút cạn sức của nó. Các pony và Pokemon đã giúp một tay, nâng Darkrai lên khỏi mặt đất.
"Thất bại cực kì tràn trề!" Emerald bật dậy, cảm thấy chóng mặt vì tia chớp. "Nhưng hóa ra cũng tuyệt chứ bộ! Chúng ta chắc sẽ nhận được nhiều sự hài lòng từ vết nứt lắm nhỉ?"
"Ồ, nín ngay đi. Bọn ta phắn đây!" Và với sức mạnh của vết nứt, họ biến mất cũng giống như Cold Colt và anh chàng cùng với hắn. Họ đã xoay sở thành công để đẩy lùi một mối đe đọa cực kì lớn chứ không hề nhỏ. Đúng là lễ ăn mừng nên được tổ chức nhỉ? Pinkie Pie là người vui nhất khi bắt đầu bữa tiệc vì những gì đã xảy ra với cô ấy vừa lúc nãy. Và đó là khi ở trên trời, vết nứt cuối cùng cũng lên tiếng. Không chỉ đến Ponyville không thôi mà là toàn thế giới. Cả hai thế giới này.
"Xin gửi lời tán thưởng đến với các ngươi. Các ngươi tạo nên một màn biểu diễn thật tuyệt vời. Ta sẽ để cho các ngươi thư giãn trong vài tuần. Sau đó sẽ là một sự kiện khác. Lớn hơn cả sự kiện này." Tiếng nói của vết nứt "đi" sau khi nói xong. Mọi người đã được cảnh báo nhưng đã có chút thời gian để thư giãn.
Nhiều giờ trôi qua sau khi mặt trời đã lặn. Một bữa tiệc được tổ chức khi mọi người đang ăn mừng với nhau. Thảm họa đã được ngăn chặn. Pikachu ở cùng với Fluttershy và Pinkie. Cùng nhau ăn thức ăn mà những Slurpuff giúp đỡ làm ra. Dash và Jack lại đấu đá trong khi Rarity cùng với Sewaddle hữu dụng của cô ấy. Twilight ngồi ở bên ngoài, nhìn mặt trời lặn khi cô ấy có thời gian để nghỉ ngơi sau những chuyện xảy ra lúc nãy. Ash bước ra và thấy cô ấy đang ngồi một mình.
"Này, Twilight. Cậu không định chung vui sao? Bữa tiệc bùng nổ lắm đấy."
"Tớ sẽ tham gia. Tớ cần một chút không gian để suy nghĩ. Thật điên rồ khi những chuyện này đều xảy ra, chỉ vì vết nứt muốn vui vẻ. Không thể hiểu được."
"Vâng. Nó khá là lạ thật. Nhưng mà vẫn chưa phải lạ nhất đối với tớ đâu."
"Thật sao? Tại sao thế?"
"Vì tớ đã từng gặp rất nhiều Pokemon ngoài ra cũng giống như vết nứt vậy. Cũng rất thích chơi khăm người khác hay làm gì đó, chỉ muốn được vui vẻ. Nhưng mà không hề có mục đích gây hại ai cả. Tôi sẽ không nói rằng cái "mục đích gây hại" lại giống với vết nứt đâu." Cậu ngồi xuống, ăn phần còn lại của cây kem ốc quế.
"Tớ vẫn một chặng đường đầy gian truân ở phía trước so với cậu. Cậu đã làm những điều này khá là lâu lắm rồi theo những gì cậu nói đấy. Có lẽ cậu đã kết bạn còn nhiều hơn tớ. Tớ chắc thật là kém cỏi."
"Thật sự cậu có bao nhiêu bạn bè cũng chả quan trọng mấy đâu, Twilight." Ash nói.
"Hở? Ý cậu là sao?"
"Một người bạn cậu có hôm nay cũng sẽ là người bạn ngày mai. Đó mới là người bạn sẽ luôn ở bên cậu. Tớ biết có nhiều người ban đầu cũng chả muốn kết bạn đâu. Nhưng một khi họ có người bạn đời đầu tiên thì đó là quá đủ đối với họ rồi. Cậu có thể có cả triệu bạn hoặc chỉ có 3. Nhưng đến cuối hôm đấy, họ sẽ luôn ở bên cậu. Tớ biết rất rõ ràng." Những lời cậu nói thực sự gây ảnh hưởng đến cô. Cô ấy nhận ra rằng cô ấy không cần phải vội vàng để kết bạn mới, hay chỉ cần tìm kiếm một người bạn đủ khả năng nào hết. Đến cuối ngày, định mệnh sẽ quyết định bạn bè của nhau. Giống như cách mà Ash và Pikachu gắn bó với nhau từ những ngày đầu.
"Cậu đúng là một người kì quặc, Ash à. Tớ thích điều đấy ở cậu lắm."
"Tớ rất chân thành đón nhận điều này."
"Tuyệt vời thật. Ta tự hào về em lắm, Twilight." Thật bất ngờ, Celestia đã ở đây từ khi nào rồi. Gần như là cô ấy đã nghe hết toàn bộ cuộc nói chuyện rồi.
"Công chúa Celestia! Người đến rồi sao?"
"Chà. Cô ấy thật là tuyệt đẹp! Hãy xem mái tóc đó đi!" Ash rất ngạc nhiên trước vẻ ngoài của Celestia. Khá rạng rỡ và uy nghiêm như Arceus.
"Cảm ơn. Nghe nói em là Ash Ketchum, đúng chứ?"
"Vâng, là tôi." Ash nói với nụ cười nở tươi trên khuôn mặt.
"Ash, kính trọng một tí nào!" Twilight muốn Ash cúi đầu để tỏ ra lịch sự trước mặt Công chúa.
"Không cần, Twilight à. Ta muốn cảm ơn cả hai em. Và mọi pony khác tại đây nữa. Vì đã vượt qua một khó khăn trắc trở như này." Celestia tự hào về cách họ vượt qua chướng ngại Darkrai. "Và Twilight. Em có thể học hỏi thật nhiều điều từ Ash đây. Có lẽ là, cậu ấy có thể làm người hướng dẫn cho em về bài học tình bạn."
"Người hướng dẫn?!"
"EM Á?!" Cả hai đều bị sốc. Ash thường chỉ chỉ dạy các Pokemon cách chiến đấu. Hiếm khi thấy cậu ấy dạy những điều gì khác trong cả cuộc đời này.
"Thì, cứ cho cậu ấy là một ví dụ để học theo đi."
"Ồ, được rồi, Công chúa."
"Ta biết em và bạn bè của em có thể xử lí vết nứt này và những "trò đùa" của nó. Thế giới của chúng ta sẽ luôn an toàn khi có hai em ở đây."
"Ôi trời. Người làm em ngượng quá, Celestia." Ash đặt tay lên sau đầu.
"Ta sẽ để các em làm tiếp điều các em muốn vậy. Tạm biệt." Celestia lên xe ngựa, đi đến Canterlot. Một khoảnh khắc bất chợt tĩnh lặng phá vỡ bởi Pinkie nắm lấy cả hai người từ đâu đó.
"Cả hai cậu! Lại đây! Hãy xem một Pokemon tên Illumise làm gì đó tuyệt vời lắm nè!" Cô kéo cả hai vào khi đèn đã vụt tắt. Illumise, pokemon đom đóm, tạo ra các hình vẽ trên không phát sáng rực rỡ ở dạng các dấu duyên của các pony. Tất cả đều kinh ngạc. Sau đó, nó vẽ một Thiên Mã hợp nhất với một Quilava. Khá mới lạ với một Thiên Mã đấy. Khi họ đang thường thức màn trình diễn ánh sáng, Fluttershy nhìn thấy Darkrai ở đằng xa. Nó hình như là đang chuẩn bị rời đi. Nó đã được giải thoát và nó muốn một nơi yên tĩnh làm lãnh thổ của nó. Fluttershy vẫy tay chào tạm biệt Pokemon Đen Tối Sâu Thẫm, khi những người khác quẩy tiệc cả đêm.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét