Tác giả: Cillerenda
Dịch: tn1gm
Cô ghét nhất khoảng thời gian này trong năm. Applejack hiếm khi nói rằng cô ấy "ghét" bất cứ điều gì. Cô ấy không thích rất nhiều thứ (và con người), nhưng cực kỳ hiếm khi cô thực sự ghét một thứ gì đó, cảm thấy khinh bỉ một thứ đến mức chỉ nghĩ đến nó thôi là tim cô đã nặng trĩu.
Cô ghét nhất khoảng thời gian này trong năm.
Cô ấy không ghét ngày lễ, không đâu. Cô thích tiêu tiền cho bạn bè và nhìn thấy khuôn mặt họ rạng rỡ khi họ mở quà. Cô ấy thích hát những bài hát và nhảy múa trong bếp với Applebloom trong khi giúp bà ngoại chuẩn bị những bữa ăn nóng hổi. Cô yêu thời tiết lạnh giá, âm thanh tuyết rơi, ngồi bên đống lửa vào ban đêm. Cô ấy thích tất cả mọi hoạt động đó, đó là khoảng thời gian chung cho tất cả những điều mà cô ấy không thể chịu đựng được, và nó khiến mọi thứ cô ấy thích đều dư lại một chút đắng trong miệng sau khi cuộc vui kết thúc. Cũng có nghĩa là cô ấy đang tiến gần hơn đến với cuộc gặp gỡ của mình
Mọi người dự kiến sẽ tổ chức tiệc tùng vào đêm giao thừa, âm thanh "hoo-ra" cất lên cuối cùng của năm để bắt đầu một năm tiếp theo tươi mới. Trò chơi, đồ ăn và thức uống là truyền thống trong mọi gia đình và gia đình Apple cũng không ngoại lệ, trừ một Apple. Nhiều người ngoài kia đều đến có gia đình tới thăm vài lần một năm, vài lần một tháng, nếu như sắp xếp được mọi thứ. Nhưng đối với Applejack, cô ấy thực hiện chuyến đi mỗi năm một lần, thường là khoảng một giờ trước lần đếm ngược cuối cùng.
Cô ấy sẽ lẻn ra khỏi nhà và từ chối bắt đầu chuyến đi của mình và tiến sâu hơn vào khu vườn với âm thanh của pháo hoa ở nơi xa trong đầu. Cô có thể nhìn thấy chúng thắp sáng bầu trời trong những khoảng trống giữa những tán cây và điều đó khiến cô thở dài. Khi pháo hoa bắt đầu "cạn", cô biết mình đang đến gần hơn. Lần đếm ngược cuối cùng sẽ bắt đầu sớm thôi. Cuối cùng, cô ấy cũng đến nơi, len lỏi qua một số bụi cây mọc um tùm bị kẹt cứng, cau mày phủi lá. Cô dán mắt vào đôi ủng của mình cho đến khi hai cái bóng nhỏ sượt qua chúng. Cô cắn môi và nhìn lên.
Họ ở đó, hai bia mộ nhỏ, gần như không thể tìm thấy trừ khi bạn biết rõ vườn cây ăn trái này như nhà Apple. Gió quất những cành cây trụi lá xung quanh cô và tiếng pháo nổ đã hết. Cô di chuyển chân một cách khó khăn, cố gắng tập trung vào tiếng tuyết lạo xạo thay vì những bóng người trước mặt. Cô nén một tiếng rên thất vọng.
"Thôi nào Applejack," cô lẩm bẩm một mình. "Nói gì đó đi."
Cô liếc nhìn những tấm bia mộ một lần nữa, như thể cô nghĩ là họ có thể nghe thấy cô. Cô vòng tay quanh người và đung đưa trên gót chân. "Uh… này, mọi người," cô cười khúc khích. "Đã lâu rồi nhỉ, con nghĩ vậy. Ừm…"
Cô thở dài, buông thõng tay trong sự thất vọng và đút hai bàn tay đeo găng vào túi quần jean. Cô ấy có thể nói gì giờ? Cô nhìn qua những cái cây chỉ thấy những vì sao; pháo hoa chưa có bắn. Thời gian đếm ngược sắp bắt đầu, cô cần phải nhanh lên.
"Applebloom đang sống tốt lắm ạ," cô báo cáo, nhìn lại những ngôi mộ. "Một người thực sự có tiếng tại trường. Heh, em ấy có thể dạy con bên dưới gầm bàn ngay bây giờ. Em ấy có rất ít bạn nhưng… Con nghĩ là mọi người sẽ thích em ấy sớm thôi. Họ có ảnh hưởng rất tốt đến với em ấy." Cô mím môi, cố gắng nghĩ ra điều gì khác để nói.
"Big Mac vẫn… tĩnh lặng hơn bao giờ hết, và Granny gần như muốn làm nổ tung căn bếp mỗi khi bà nghĩ ra một công thức mới."
Còn con thì sao?
Câu hỏi chưa được nói ra nhưng Applejack có thể thề rằng một trong hai đã nói ra, một giọng nói như bị lãng quên trong gió thoảng. Cô nheo mắt tập trung. Giọng nói của họ nghe như thế nào ấy nhỉ?
"C-con, uh…" cô nuốt nước bọt và lại nhìn ra ngoài, cầu nguyện được xem pháo hoa để có thể về nhà, năm sau thử lại lần nữa, nhưng bầu trời vẫn tĩnh lặng.
"Con… vẫn ổn," cô quyết định nói tiếp. "Con và các cô gái đều ổn, mọi thứ đều ổn, con rất ổn… Ugh!" Cô rên rỉ, hai tay ôm lấy đầu. "Không đủ tốt chút nào cả," cô tự trách lấy mình. "Con luôn tự nhủ là nó vẫn chưa hề đủ tốt cả."
Thế, nói những gì con muốn đi.
Giọng nói đó lại vang lên, và cô không thể nhận ra đó là của họ hay của chính cô nữa, nằm mãi trong đầu cô. Cô nhìn chằm chằm vào những tấm bia mộ, những giọt nước mắt giận dữ không rơi khiến tầm nhìn của cô mờ đi. "Được thôi!" cô hét lên, giật tay ra khỏi đầu và nắm chặt hai bên hông.
"Hai người muốn biết con cảm thấy như thế nào ư?" cô hỏi những ngôi mộ. "Con bây giờ đang rất là điên! Con phát điên lên bởi vì thay vì làm những gì bao người khác đang làm thì con lại ở đây, nói chuyện với KHÔNG MỘT AI CẢ! Con cứ như đang nói chuyện với một vài hòn đá dưới đất và con ước rằng mình đã không làm như vậy. Con sẽ chẳng bao giờ làm thế nếu hai người đã ở đây.”
Cô bắt đầu đi tới đi lui, cơ thể cô căng thẳng. “Nhưng không sao, vì con sống quen rồi, con quen bị trộm cắp rồi,” cô nói. "Tuổi thơ không còn, tại sao không phải là những bữa tiệc đón năm mới? Cái chết của mấy người đã cướp đi khỏi tôi thêm một thứ nữa," cô cười một cách vô vị. "Các người đã chết và tự nhiên tôi lại bị mắc kẹt ở giữa. Big Mac thật cay đắng, Granny sập cửa lại, còn Applebloom thì quá nhỏ để hiểu được những gì đã xảy ra và giờ, tôi đang bị mắc kẹt ở giữa." Cô nhắm mắt lại và dừng lại trước những bia mộ. Đôi mắt của cô ấy như giá lạnh khi cô ấy nhìn chằm chằm vào chúng và trong khoảnh khắc đó, cô ấy ghét chúng.
“Không còn những trò chơi vui nhộn nữa, không còn những bữa tiệc vui vẻ gì cả, không còn những đêm ngủ nướng gì nữa, chỉ có làm, làm nữa, làm mãi, chăm lo Applebloom và bà ngoại ăn uống đủ đầy, phải làm công việc của Big Mac vì anh ấy quá tức giận để làm việc đó. Tôi đã thức đến sáng để làm bài tập và học bài và nó đã được đền đáp xứng đáng! Nấu ăn, dọn dẹp, tìm hiểu về các giấy tờ để giữ cho trang trại tồn tại trong khi Granny rất buồn đau, tôi đã làm tất cả đấy. Chỉ mình tôi."
"Nhưng hai người biết gì không?" cô hỏi không khí đêm lạnh. "Tôi chả cần sự giúp đỡ từ ai cả, và tôi đặc biệt không cần điều đó từ các người, bởi vì tôi đã trở nên TUYỆT VỜI rồi!" cô ấy đã khóc, khuỵu xuống và nắm chặt lấy tấm bia mộ bên trái. "Điểm số tôi đang rất cao, tôi có những người bạn tuyệt vời yêu mến tôi, tôi đã cứu thế giới và hai người lại không ở đây để chứng kiến nữa! Dù không có bạn thì tôi vẫn rất ổn."
"Những đứa trẻ khác đang phải lo âu về việc chúng sẽ phải làm gì sau khi tốt nghiệp trung học khi chúng không còn cha mẹ ở bên nhưng tôi đã sống như vậy trong nhiều năm trước họ rồi! Tôi sống độc lập, tôi mạnh mẽ, và tôi không. Cần. Mấy người. Tôi không cần mấy người nữa."
Cô có thể cảm thấy tấm bia dưới tay mình nứt ra và cô giật lấy chúng, như thể cô bị bỏng. Nó kéo cô ra khỏi cơn thịnh nộ và cô ôm hai tay vào ngực, vùi mặt vào đó, cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào găng tay. Cô ngồi đó một lúc, chỉ hít thở và lắng nghe tiếng gió vi vu trên cây, nhảy cẫng lên khi một tiếng rắc lớn vang vọng khắp vườn cây ăn quả và cô nhìn lên bầu trời bốc cháy với hàng triệu tia lửa nhỏ. Chúng bay lên từng cái một, biến mất trong tích tắc trước khi phát nổ, tạo ra một điệu nhảy bóng tối tuyệt đẹp trên cô, bia mộ và cây cối. Cô hít một hơi dài, sâu rồi chậm rãi thở ra, nhìn pháo hoa lấp đầy bầu trời.
Cô từ từ đứng dậy và phủi quần jean, đút tay vào túi lần nữa và với ánh sáng pháo hoa chiếu sáng con đường của mình, cô bắt đầu đi trở về nhà.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét