Tác giả: thunderhawk7865
Dịch: tn1gm
Rainbow Dash ngồi dựa vào cái cây mà Ace đã đồng ý gặp cô sau buổi kiểm tra tại câu lạc bộ đêm đó. Mặt Trăng hình lưỡi liềm tuyệt đẹp, chỉ đủ rộng để cho vài tia sáng chiếu qua để có thể nhìn thấy. Chuẩn bị cho bài học bay lượn hôm nay.
"Người đã làm tốt việc của minh rồi, Luna." Rainbow mỉm cười khi cô tựa lưng vào gốc cây. "Thứ này còn hơn cả là một Mặt Trăng mà mình đang thấy..."
Rainbow đã rời khỏi bữa tiệc, nhưng cô ấy luôn sẵn sàng để bay nhiều hơn. Đặc biệt là với Ace. Cô mỉm cười với suy nghĩ đấy. "Mình sẽ chỉ cho anh 'khờ khạo' ấy xem việc bay đã thực sự thành công như thế nào..." Cô cười thành tiếng.
"Anh 'khờ khạo' này giờ đã hết khờ rồi..." Ace nhận xét, bước lên đồi, kính râm và tai nghe không còn, nhưng kiểu bờm của anh ta vẫn thế. Sự xuất hiện đột ngột của anh ta khiến Rainbow Dash sốc đến nỗi cô ngã xuống bên gốc cây. Ace cười khúc khích. "Một chút ồn ào, và không còn tươi sáng sau cơn thịnh nộ đó, nhưng không còn khờ khạo nữa." Anh ta vỗ cánh bay. "Thấy chưa?"
Dan ngồi dậy, đỏ mặt và mỉm cười. "X-xin lỗi cậu vì đã nghe thấy điều đó..."
"Cài gì? Thứ gọi là 'khờ khạo' ấy ư? Pfff, quên nó đi." Ace cười khúc khích khi anh ngồi xuống cạnh cô dưới tán cây.
Cô ấy đỏ mặt và nói, "Tất nhiên... hãy quên nó đi..."
Họ im lặng một hồi, Rainbow Dash thỉnh thoảng nghiêng đầu để xem Dan làm gì, cách cô chỉ vài inch. Tất cả những gì Ace đang làm là nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm... những vì sao... ánh trăng... Anh dường như luôn suy nghĩ điều gì đó khi cô nhìn thấy anh. Ánh mắt cô rơi vào vai Ace. Đã đủ mệt, cô kiềm chế lại ý muốn gục đầu vào bờ vai ấm áp và mạnh mẽ của anh.
Cuối cùng, Dan quay đầu lại và đáp lại ánh nhìn của Dash. "Vậy, ta bắt đầu chứ?"
Dash lắc nhẹ để đưa bản thân trở về thực tại, "Ồ... ồ đúng rồi!" Đôi cánh của cô ấy bắt đầu vỗ và cô áy lơ lửng trên mặt đất. "Đã sẵn sàng để học được cách bay như chuyên gia chưa?"
Ace nhún vai và cười nửa miệng. "Tớ đã sẵn sàng hơn bao giờ hết..."
Dash cười khúc khích, "Được rồi, bây giờ... từ những gì mà cậu đã nói về chấn thương của cậu, nên về cơ bản cậu sẽ phải học lại cách bay."
"Đúng rồi." Ace chỉ vào cô đấy. "Cậu có sẵn lòng nhận thử thách này không, đồ nhanh nhẹn?"
"Tất nhiên rồi!" Dash nói, thực hiện một cú lộn ba vòng trên không trung trước khi dừng lại trước mặt Ace, vẫn đang bay lơ lửng. "Khi tớ hoàn thành, cậu sẽ vượt qua cả trình độ bay trong quá khứ của mình."
Đây rồi. Anh ấy học bay. Dan không thể tin được. "Trong những điều mình nghĩ mình sẽ học trong đời này, mình chẳng nghĩ mình sẽ lại học bay." Anh nghĩ thầm về bản thân.
Đầu tiên, Dash dạy anh ta cách cất cánh. Điều này tương đối dễ. Cô ấy đã dạy anh ta cách uốn dẻo cơ lưng của mình không quá mạnh, nhưng khéo léo đồng thời để đạt được hiệu quả khi nâng người. Cô đặt móng của mình lên lưng anh, chạy dọc xuống cổ anh cho đến khi tìm thấy cơ mà cô đang tìm kiếm.
"Được rồi, cậu có cảm nhận được thứ này không?
"Có?"
"Tế nhị tí, nhưng với một chút sức mạnh, hãy làm những gì cậu đã làm khi tớ thấy cậu ra khỏi rừng, những hãy linh hoạt cả hai cùng một lúc."
"Hiểu rồi..."
"Và lặp đi lặp lại cho đến khi cậu có một chuyển động vỗ cánh mà cậu có thể duy trì."
"Rrrrr... nào..." Dan bắt đầu vỗ cánh theo hướng dẫn của Dash, và trước sự ngạc nhiên của anh, anh nhấc bổng lên khỏi mặt đất. "Há há!" Anh thốt lên. "Mình đang bay!"
Dash cười khúc khích, "Chắc chắn rồi!"
"Nhìn từ trên này mà xem!" Anh ta chỉ xuống đất, vẫn ở trên cao. "Điều này... thật tuyệt vời!"
"Cậu làm bộ như trước đây chưa từng bay bao giờ ấy, Ace." Dash nói, cố gắng không cười.
Dan ho và sau lấy lại giọng điệu nghiêm túc. "Xin lỗi... Chỉ là đã quá là lâu rồi..."
Dash cười khúc khích, "Ồ, không sao đâu mà. Bây giờ, hãy thử đuổi theo tớ nhé." Cô bay lên trên với tốc độ không quá nhanh. "Khi đổi hướng, hãy luôn tính đến góc độ của cơ thể, tốc độ gió và-"
Một vệt mờ màu xanh nhạt lướt qua cô và dừng lại trước cô vài mét. Dan hếch mép. "Như này á hả?" Anh ta lơ lửng ở đó, đưa hai móng trước lên hông, thè lưỡi.
Dash đã bị sốc, "Wow Ace. Bạn trông tự nhiên thật đấy!"
"Ừ... ai biết được, phải không?" Dan nhún vai. "Mình chắc không rồi."
Dash cười ác ý, nheo mắt lại. "Để xem cái sự tự tin đấy kéo dài được bao lâu nhé!"
Gần như trong nháy mắt, Dash đã biến mất, phóng ra xa anh qua những cái cây bên trái Dan.
Dan cười đến mức hở lợi và chạy theo cô.
Dash nhìn về phía sau cô xem anh ta có đuổi theo hay không, và không thấy anh ta, anh ta bật cười thành tiếng.
"Có gì vui lắm sao?"
Cô ấy hét lên kinh ngạc khi Dan đang bay ngược trên cô ấy, mỉm cười.
"Tớ không hiểu." Anh cười khúc khích, bay quanh cô một vòng.
Dash nhếch mép, "Cậu không nên làm thế đâu, Ace!" Cô hướng lên trên và bắt đầu bay lên, Dan làm theo.
Ở phía dưới, Twilight và Rarity, cùng những người khác đã đi theo Dan từ câu lạc bộ, xem họ bay.
Họ kinh ngạc trước cảnh tượng Dan và Dash bay thẳng lên với tốc độ đáng kinh ngạc, xoay quanh nhau trên không trung.
"Awwww..." Rarity thở gấp. "Đáng yêu quá đi!"
Twilight mỉm cười, "Chắc chắn rồi..."
Cả hai đều thở dài khi hai người họ lên tới "đỉnh xã hội", bóng của họ hiển thị với mặt trăng làm nền.
Cả Dan và Dash đều cười và thở hổn hển cùng một lúc. Dash lơ lửng về phía trước từng chút một và dùng móng lau mồ hôi. "Chà... cậu là pony đầu tiên có thể theo kịp tớ lâu như vậy..." Cô nhận xét. "Tớ rất ấn tượng về cậu."
Dan thậm chí còn thất vọng hơn, cái bờm của anh ấy đã rối tung lên vì gió. Dash cười khi Dan lắc đầu thật mạnh để làm cho nó trở về kết cấu xù xì cũ. "Tớ không biết là nó đã có sẵn trong con người tớ, thành thật mà nói..." "Đó là niềm vui lớn nhất mà mình từng có trong đời!" Anh nghĩ đến chính mình.
Dash bay lại gần và nói, đỏ mặt, cười một cách thèm muốn, "Cậu có nghĩ cậu có thể bay nhanh nữa không?"
Dan mở to mắt trước nhận xét này, không biết phải làm sao, "Ừm... thì, tớ không biết nữa. Cậu có không?"
Dash lùi lại một chút và nhếch mép, "Nó được gọi là Sonic Rainboom."
"Sonic Rainboom?" "Là thứ gì vậy, phá vỡ rào cản âm thanh hay gì đó sao?" Dash hỏi, nhắc về máy bay chiến đấu Sonic Booms được sản xuất trên Trái Đất.
"Không những rào cản âm thanh, và cả về tốc độ ánh sáng nữa." Dash nói, tiến về phía Dan lần nữa.
"Tốc độ ánh sáng và âm thanh!" Dan bị sốc. "Tớ rất muốn tháy thứ đó... Không đời nào mà tớ có thể làm được điều đó."
"Tớ là pony duy nhất Equestria này có thể làm được điều đó." Cô nói một cách đầy tự hào, chống nạnh lên.
"Có thể cho tớ xem thử một lần được chứ?" Dan nói, làn này tiến lại gần hơn.
Cô ấy tiến lên để khuôn mặt cô ấy còn cách Dan vài inch. Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt vàng sáng rực rờ của Dan. Đới với cô, chúng giống như những ngọn hải đăng qua bầu trời đêm. Cô cười tinh quái. "Rất hân hạnh..."
Trước khi Dan có thể nói thêm gì, cô ấy đa bắt đầu.
Twilight thở hổn hển, "Dash làm gì thế?"
Cảnh tượng chú pony đang bay nhanh dần về phía dưới và ngày càng nhanh hơn khiến Rarity phải há hốc mồm. "Đó khônng phải là Sonic Rainboom mà cậu ấy định làm lại đấy chứ?"
"Đúng thế..." Fluttershy nói ở phía sau họ, mắt cô nheo lại. "Cậu ấy phải thực sự thích Ace lắm mới thể hiện nhiều như vậy."
Ba pony nuốt nước bọt khi tiếng nổ Sonic Boom vang vọng quanh sân khi Dash phá vỡ rào cản âm thanh. Một hình nón từ từ hình thành xung quanh Dash, và hình nón đó nhanh chóng biến thành ánh sáng. Một tiếng nổ chói tai khác vang lên, lần này một cầu vòng lớn hơn bám theo Dash ở nơi nào cô ấy bay đến, gây ra một làn sóng cầu vòng lướt qua bầu trời.
"Cậu ấy đã làm được..." Twilight lẩm bẩm. Cô nhìn Fluttershy, người đang nhìn lên làn sóng cầu vồng với nụ cười ấm áp trên mặt.
"Tớ nghĩ cậu ý không có tình làm thế đâu..." Rarity nói, miếng hớn hở.
"Sự mê cưồng này đôi lúc sẽ khiến một số pony làm những điều điên rồ..." Twilight nhận xét.
Dan choáng váng vì sốc. Bị sốc đến nỗi anh ấy thực sự phải giữ cho đôi cánh của mình không bị đau khi bay lơ lửng ở đó nhìn Rainbow Dash phóng về phía mình. Cô đâm vào anh ta và sau đó xoay người lại với nhau. Lực đẩy khiến họ bay xa hình xoắn ốc khỏi ánh sáng của Mặt Trăng. Cuối cùng, họ ngừng quay trong không khí.
Dan giữ móng của mình trên vai cô và nhìn xuống khuôn mặt đang thở hổn hển đang mỉm cuời của Dash. "Thế... thế anh nghĩ sao?" Dash hỏi, đôi mắt ánh lên niềm tự hào.
"Mình đã nghĩ gì thế nhỉ?" Dan hỏi, nhắm mắt lại và lúc đầu, "Câu hỏi nên phải hỏi là tớ KHÔNG NGHĨ như thế nào... Thật không thể tin được. Tớ chưa bao giờ thấy cái nào giống cái này hết. Anh thở dài. "Tớ còn chẳng biết là có thể đi bay nhanh hơn như vậy."
Dash thở dài và vùi mặt vào ngực của anh, ôm chằm lấy Dan. Dan định hỏi Dash đang làm gì, nhưng thay vào đó, anh ta lại quàng qua lưng cô khi cô ôm lấy anh. Lạc vào trong khoảnh khắc, Dan nhắm mắt lại. "Chưa từng có phụ nữ nào đối xử tốt với mình như vậy trên Trái Đất... kể cả Lauren..."
"Chở tớ về đi, Ace..."
"Cái gì?" Dan nhìn xuống cô khi cô nhìn lên anh.
"Sonic Rainboom này tiêu tốn nhiều sức lực quá... Cậu chở tớ về nhà được không? Giờ tớ không bay thẳng được nữa rồi..."
Dan cười khúc khích khi anh nghiêng mình để Dash nằm trên lưng anh. "Gì cơ? Vậy tớ làm phi cơ chuyên nghiệp của cậu rồi á hả?"
"Không..." Cô gục trên lưng anh. "Chỉ dêm nay thôi..." Cô rúc vào gáy anh khi anh bắt đầu bay về phía đám mây của cô gần đó.
Bay qua lối vào phía trước, Dan tiếp đất. Anh nhìn xuống. "Hả... mình đứng được trên mây... À quên mất, chỉ có Thiên Mã mới đứng trên mây được, Das-"
Quay đầu lại, anh thấy cô đã chìm vào giấc ngủ hoàn toàn. Mỉm cười, anh chạy lon ton đến chiếc giường mây mềm mại và nhẹ nhàng trượt co lên giường. Anh di chuyển chiếc gối mây xuống dưới đầu cô.
Hấp tấp không biết vi sao, anh cúi xuống hôn lên má cô.
Dash ngáp dài một chút, nở nụ cười nho nhỏ trên khuôn mặt.
"Ngủ ngon nhé, Dash..." Dan thì thầm khi anh lặng lẽ rời khỏi nơi ở của Dash và về nhà của Twilight. Đêm nay đã diễn ra rất, rất dài.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét