17/06/2026

The 7th Element - Nguyên tố thứ 7 - Chương 12: Sự hiểu lầm

 Tác giả: thunderhawk7865

Dịch: tn1gm

>> Xem danh sách tất cả chương của truyện này tại đây <<

Dan đã dành phần thời gian còn lại trong ngày để ổn định lại chỗ ở trong tầng hầm ở thu viện. Khi bước vào phòng của Dan, có thể thấy túi đựng ba tá táo, một cái giá với cây đàn guitar của anh áy bên cạnh, và một tấm áp phích của DJ Pon-3 trên tường.

Thời gian trôi qua, anh càng gặp nhiều người dân trong thị trấn và luôn muốn gặp gỡ nhiều hơn và tìm hiểu về họ. Anh tình cờ Pinkie Pie, người mà lại lắp bắp về bữa tiệc mà cô sẽ tổ chức cho anh cùng bản song ca 'Equestria Girls'. Điều này khiến Dan bực bội, nhưng điều này đã được giải tỏa đi khi nhìn thấy Rainbow Dash đang dọn mây trên bầu trời vào buổi chiều. Anh gọi cô, cô phóng xuống và ôm chầm lấy anh. Sau khi nói về kế hoạch của anh ấy với Big Mac cho câu lạc bộ vào đêm đó, cô ấy nói rằng cô ấy có thể sẽ ghé qua. Sau đó, cô ấy nói là nên quay lại làm việc.

Nhìn theo cô, anh mỉm cười. "Ôi Dashie..." anh ta lẩm bẩm thành tiếng. "Tớ nóng lòng muốn bay với cậu lần nữa... Chắc là sau buổi đi chơi tối nay chăng?"

"Big Mac, anh sẵn sàng chưa?" Dan hét lên từ bên trong phòng khách của nhà gia đình Táo. "Nhanh lên anh bạn, câu lạc bộ mở cửa cả đêm, nhưng mà..."

"Chờ một chút nữa thôi, anh bạn!" Big Mac hét lên khi nghe thấy tiếng động ở phía trên, cùng tiếng cười khúc khích của lũ trẻ.

"Cái bọn Duyên Tự Chinh trên này đang làm loạn ấy! Tôi sẽ cố trị bọn này cái! OW!" Một tiếng đập khác vang lên cùng tiếng cười ngặt nghẽo của lũ trẻ. "Scootaloo! Tốt hơn là em nên lấy cái xe đó đi đi trước khi anh tịch thu nó!"

Dan cựa mình trên ghế và cười khúc khích khi nghe tiếng hỗn loạn trên lầu. "Thế, những đứa nhóc điên rồ ấy nghĩ rằng việc quậy tung nhà bạn là cách dể chúng có được tài năng đặc biệt ấy hả?"

Anh ta chỉ vào dấu duyên hình quả táo của AJ ngồi đối diện với anh ấy. Cô ấy đang ngồi trên chiếc ghế dài cùng bà Smith. Applejack đảo mắt, "Đáng tiếc thay là... Hay vì làm những việc đơn giản như là vẽ tranh, điên rồ hơn tí là thiết kế lại ngôi nhà trên cây, nhưng chúng lại thích chọn những việc mà có thể phá hủy gì đó hoặc làm đau ai đó."

Dan cười đồng tình. "Tớ nhớ rõ khi tớ còn ở độ tuổi đó... Còn bà thì sao, bà Smith?"

"À, tôi xin lỗi, thưa ngài. Tôi chả nhớ nhiều về bắp cải đâu..." Con pony già đáp lại, chìm vào giấc ngủ ngay sau đó.

Dan lắc đầu và bịt miệng để kìm nén tiếng cười của mình. "Chà AJ, ngay cả bà tớ cũng không... đặc biệt... như bà Smith."

AJ cau có với Dan, "Tớ cũng đã dần làm quen với điều này..."

Tiếng đập thình thịch dừng lại và Big Mac gầm lên, "Xong! Thứ này sẽ giữ được mấy em!"

"Big Mac? Anh đã làm gì... ồ... pffff..." Dan cố kiềm nén tiếng cười nhiều hơn nữa khi Big Mac đi xuống cầu thang với một sợi dây trong miệng. Ở đầu bên kia sợi dây là đội Duyên Tự Chinh bị trói với nút thắt ba vòng.

Chú pony màu cam, Scootaloo cựa quậy. "Này! Thả bọn em ra, Big Mac!"

"Kkkhông..." Big Mac càu nhàu khi bước xuống cầu thang.

"Hãy lạc quan lên nào, Scootaloo!" Em gái của AJ, Apple Bloom nói. "Chúng ta có thể kiếm được dấu duyên "gỡ dây" nếu chúng ta thoát khỏi được đây!"

"À chắc không nên hy vọng rồi, đúng là những kẻ gây rắc rối..." Big Mac thì thầm và ném chúng lên ghế dài. "Mấy em ở đây cho đến khi anh quay lại. Em xử lí bọn chúng một lúc được không, AJ?"

AJ đội mũ và bắt chéo chân. "Chắc chắn rồi, anh trai. Chúng sẽ không gây phiền phức gì đâu."

"Tôi thấynghi mấy chuyện này lắm à..." Dan nói, đứng dậy và đeo kính râm. Anh ấy cũng đeo tai nghe từ câu lạc bộ cấp. "Gọi cho chúng tôi nếu cậu có rắc rối gì AJ." Dan cười khúc khích khi mở cửa.

"Ừ hài hước đấy..." AJ nói, lắc đầu. "Mà Big Mac, anh nhớ đối xử tốt với Ace đấy nha."

"Kkkhông, em nói với anh ta trước là anh ta cần 'tử tế' với anh trước đã đi." Big Mac cười khúc khích và cau mày chế nhạo Dan.

"Tôi không nghĩ thế đâu anh bạn to lớn." Dan vặn lại, đóng cửa và bắt đầu bước đi. "Dù sao thì anh xứng đáng với một nửa những gì anh nói."

"Không." Big Mac nhắm mắt và lắc đầu khi bước ra đường chính. "Bạn mới xứng đáng với một nửa những gì tôi nói..."

Dan chế giễu và cười, "Đụng chạm lắm à..."

Khi họ bước vào thị trấn, Dan nghe thấy tiếng vỗ cánh sau lưng mình. "Á!" Dan ngay lập tức nấp sau Big Mac và xoay anh ta lại. "Thiên Mã cái! Nó đã bắt đầu! Cứu tôi đi!"

Big Mac thờ ơ quay đầu lại và đá Dan từ phía sau ra, khiến Dan tái mặt. "UGH! Chuyện gì vậy, Big Mac!"

"Ace? Đó là Thiên Mã đực mà, đồ ngốc..."

Big Mac đã đúng. Một Thiên Mã đực màu xám đã hạ cánh chỉ cách họ vài bước. Từ cách anh ta nhìn Big Mac và Dan, Dan nghi ngờ anh ta đã theo dõi họ từ trên cao trong một khoảng thời gian rồi. Con pony đực xám ấy có đôi mắt nâu, và một chiếc bờm dài màu nâu với những điểm sáng màu lam nhạt. Dấu duyên của anh ta là một trái tim màu đen với một con chim bồ câu trắng nổi bên trong nó.

"Ừm... x-xin chào..." Chú pony đó nói, phủi móng trên con đường lát đá cuội một cách lo lắng. "Anh, ừm... anh la Ace, ca sĩ mới của câu lạc bộ, phải không?"

Dan nhanh chóng đứng dậy, phủi người và bay về phía trước, dôi cánh vỗ nhẹ. "Vâng, là tôi đây." Anh ta nhìn Thiên Mã ấy từ trên xuống. "Tôi giúp gì được cho bạn?"

Pony đó hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào mắt Dan. "Tên tôi là Shadow Breeze và tôi đã tự hỏi rằng... là, bạn có thể cho tôi một vài lời khuyên được không?"

Big Mac và Dan nhìn nhau, sau đó cả hai cùng nhìn lại pony đực đó. "Lời khuyên gì thế bạn?" Dan hỏi, chạm xuống phía trước Shadow Breeze.

Shadow cười khẽ. "Chà, anh có vẻ như là một gã tử tế biết về... ừm, về những pony cái." Anh thừa nhận, thở ra rất sâu.

Dan cười, "Để tôi đoán nhé... Không pony cái nào ngừng kể về tôi à?"

Đến lượt Shadow cười. "Ừm ừ, khá nhiều."

"Tôi thích anh ta đấy." Dan nói với Big Mac khi anh ta lon ton chạy đến Shadow Breeze và quàng qua vai anh ta. "Hãy đi cùng với chúng tôi, anh bạn trẻ... Tôi sẽ cung cấp cho anh những gì ta cần biết khi chúng ta đến câu lạc bộ. Bạn có muốn tham gia cùng hay là không?"

"Chà..." Shadow lẩm bẩm, cắn môi dưới. "Tôi không phải kiểu người thích mấy câu lạc bộ tiệc tùng..."

"Kiểu nhút nhát ấy hả?" Dan cười khúc khích khi anh nhìn sang Big Mac ra hiệu giúpd đỡ.

"Thôi nào anh bạn... Bạn đã thấy chú pony này hát đêm qua không đấy?" Big Mac nói, ra hiệu cho Dan.

"Chà, không, tôi chỉ nghe nói về vụ bùng nổ đêm đó à..." Shadow thừa nhận.

"Chà, nếu như anh may mắn, vài pony nào đó sẽ yêu cầu hát gì đó. Đó sẽ là những bài hát mà anh không muốn bỏ lỡ đâu đấy."

"Thật không vậy?" Anh ta nhìn lên.

"Ừ... Hoặc ít nhất đó là điều AJ nói cho tôi..."

"Thấy chưa?" Dan nói. "Là một pony cái khác mà tôi có thể xử lí. Nào, tôi sẽ cho bạn một vài lời khuyên ở câu lạc bộ."

Shadow suy nghĩ một lúc trước khi đứng thẳng và tuyên bố, "Được rồi. Nghe có vẻ thú vị."

"Giờ bạn đang nói chuyện được rồi đấy!" Dan hét lên trong chiến thắng, đi về phía trước với Shadow.

Là một nhân viên của câu lạc bộ, Dan đã có thể vượt qua rào cản để hòa nhập với Big Mac và người bạn đồng hành mới của họ, Shadow Breeze. khi bước vào câu lạc bộ, DJ Pon-3, người đứng trên bàn DJ làm việc cho câu lạc bộ đêm đó, chỉ vào Dan khi anh bước vào và mỉm cười, gật đầu. "Sao thế, Vinyl!" Dan hét vào mặt cô. Cô ấy cười khúc khích và quay trở lại bảng.

Ngồi xuống bàn và gọi vài viên đá muối và cốc nước, Dan bắt tay vào công việc. "Được rồi anh bạn. Trước hết, ai là pony cái đó vậy?"

Shadow có vẻ ngạc nhiên. "Chà! Tôi không thể nào mà gọi pony nào đó tôi mới gặp là... pony cái may mắn, hãy gọi cô ấy... như vậy đi."

"Làm sao mà anh ta giúp bạn được khi bạn chẳng nói tên pony cái đó ra? Có thể Ace sẽ biét cô ấy chăng..." Big Mac xen vào sau khi liếm sạch hết đĩa muối của mình.

"Hoặc là..." Dan giơ móng về phía Big Mac. "Anh ta có thể nói cho tôi biết những điều về cô ấy, mà không nói trực tiêp cho tôi biết cô ấy là ai."

"Điều đó ổn hơn..." Shadow thở dài. "Tôi có thể làm được..."

Dan liễm muối trên đĩa của mình và rùng mình. "Chà, rất vui khi nghe bạn nói vậy..." "Vậy, tiếp tục đi anh bạn."

"Được rồi, thì..." Anh xoay móng trên bàn. "Cô ấy cũng nhút nhát như tôi."

"Như bạn ấy hả?" Dan nghiêng đầu sang một bên.

"Được rồi, có thể là hơn tôi..." Shadow thừa nhận, nhìn xung quanh như thể sợ hãi pony cái có thể ở đây mà mình đang nói đến. "Cô ấy rất yêu động vật, và hát rất hay."

"Ồ, cô ấy là ca sĩ à?" Dan nói, liếm một lần nữa. "Ban à, Shadow Breeze thâm mến, đã đến với đúng người rồi đấy! Bạn đang muốn làm gì với pony cái này?"

"Tôi ừm... hmmm..." anh lại xoay móng."Tôi thậm chí vẫn chưa nói chuyện với cô ấy..."

"Gì cơ?" Dan và Big Mac đồng thời nói, cả hai đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Shadow ngượng ngùng gật đầu.

"Bạn phải làm quen với điều đó đấy, anh bạn à..." Big Mac nói một cách khô khan. "Bọn tôi không thể nào mà giúp bạn nếu như bạn còn chưa nói với cô ấy một câu nào cả..."

"Anh ta đúng là Shadow mà..." Dan uống một ngụm nước. "Sau khi chúng ta tổ chức tiệc tối nay, bạn hãy đi và nói chuyện với cô ấy,... cô ấy có ở đây không? Dan hơi đứng dậy nhìn quanh câu lạc bộ.

"K-không, cô ấy không ở đây..." Shadow nói, mỉm cười. "Tôi đã kiểm tra kĩ trước khi nói về cô ấy."

Dan ngồi xuống và chỉ tay, "Anh ta thông minh ha, Big Mac?"

Miêng của pony đực màu đỏ là mã não, vỏ lúa mì của nó mà nó vừa rơi khỏi miệng.

"Big Mac? A-" Dan nhìn xung quanh. "Anh đang chỉ cái gì thế?"

Lúc này, ngay cả Shadow Breeze cũng phải quay lại và xem Big Mac đang chỉ cái gì.

"Màu lông ấy..." Big Mac nói xong, giơ móng nhắm lại miệng. "Là Sunset Canvas..."

"Sunset gì cơ? Dan nói, căng thẳng để xem Big Mac đang chỉ cái gì.

Anh từ từ chỉ vào một pony cái. "Sunset Canvas, có một pony cái màu nâu đang nhảy ở đằng kia... Ôi cái quái gì thế! Cô ta thấy tôi rồi!"

"Cô ta?" Dan và Shadow nhìn trong khi Big Mac lặng lẽ cố gắng ẩn mình sau màn liếm muối của chính mình.

Hai người họ nhìn thấy pony cái màu nâu nghi ngờ đang đi về phía của họ. Cô ấy, giống Big Mac, rất dễ để nhận dạng, có màu nâu. Dấu duyên của cô là một cây cọ sơn và một bức tranh vẽ. Điều khiến Dan thích nhất là đôi tai bị xỏ lỗ. Anh chưa nhìn thấy pony nào bị xỏ lỗ tai bao giờ, chứ đừng nói là bị xỏ hai lần.

"Xin chào, bạn là..." Sunset nói, đứng trước bàn. "Ace, rất vui khi cuối cùng chúng ta được gặp nhau." Cô nháy mắt với anh ta trước khi nhìn qua Shadow và cau mày. "Không thể nói rằng là tôi đã từng thấy bạn ở đây trước đây..."

Shadow thu người lại tại chỗ, "Ừm, ừm, tôi từng không thích mấy bữa tiệc này đâu... Tôi chỉ ở đây cùng với Ace - bạn của tôi và ừm..." Big Mac nhanh chóng chuồn đi sau khi liếm xong đĩa muối. "Không ai khác nữa." Shadow bẽn lẽn nói, nhìn lên Sunset với một nụ cười ngốc nghếch.

Dan ôm mặt trong Sunset ngồi xuống bên cạnh Big Mac và nói, "Chà, chà, nhìn chú mèo nhút nhát này xem... Big Macintosh Apple..."

"Hì hì..." Big Mac thở dài, lo lắng và ngồi dậy cười. "Chào. Bạn khỏe không, cục đường?"

"Đỡ hơn rồi..." Pony cái ấy cười quỷ dị. "Vậy anh đang thực sự làm gì ở đây thế, Big Macintosh?"

"Chà, tôi-tôi ừm... thì..."

"Hết thời gian rồi!" Dan hét lên, khiến một vài pony nhìn về hướng của nah ta, nhưng lại nhanh chóng quay đi chỗ khác. "Có chuyện gì đang xảy ra ở dây thế? Cô thực sự cô là ai thế, cô Canvas? Còn Big Mac, làm sao mà anh biết cô ấy?"

"Chà, anh bạn à, như anh thấy đấy..." Big Mac gãi sau đầu bằng móng. "Bọn tôi-"

"Đang hẹn hò." Sunset hoàn thành giùm anh ta, liếm một miếng muối của anh ta. "Tôi đã làm tan võ trái tim của anh chàng to xác này rồi, có phải không?"

Big Mac nửa cau mày, "Này, anh tưởng chúng ta xác định là CHÚNG TA chấm dứt mối quan hệ này rồi cơ mà!" Big Mac vặn lại.

"Pff, chính anh muốn cơ mà, đồ ti tiện..."

"Kkkhông đâu!"

"Kỳ lạ thật đó nha..." Shadow lẩm bẩm, gục đầu xuống bàn.

"Này, ừm, Ace?"

Dan nhìn sang bên cạnh thấy một pony màu xanh lá cây đang cúi xuống, cố gắng trốn tránh ai đó.

"Sao thế?"

"Tôi đến đây với bạn gái của tôi và hôm nay là kỷ niệm một năm của chúng tôi."

Dan nâng kính râm lên. "Và bạn chọn làm kỷ niệm đó tại đây à? Vâng, thay mặt cho câu lạc bộ, cảm ơn bạn nhiều. Thế bạn cần gì?"

"Bạn có thể hát mọt bản tình ca chậm như kiểu yêu thích của cô ấy từ tôi cho cô ấy không? Bạn có thể, ừm, thông báo nó cho mọi người biết?"

"Thường thì tôi không nhận yêu cầu từ người lạ đâu nhưng-" Anh nhìn lại Big Mac và Sunset Canvas đang tranh cãi. "Chỉ lần này thôi để có thể thoát khỏi nó." Anh ta chỉ móng về phía sau.

Chú pony đực ấy mỉm cười, "Ồ, cảm ơn bạn rất nhiều. Nhân tiện, tên tôi là Bronus và tên cô ấy là Violet." Sau đó, anh ta nhanh chóng quay trở lại với nhóm của mình và đặt móng của mình xung quanh một chú Thiên Mã màu tím. Chắc đó phải là Violet.

"Đi nào Shadow..." Dan lẩm bẩm, nắm lấy anh ta bằng móng của mình.

"Đi đâu? Cái gì?" Shadow nói, ngạc nhiuên về sự thay đổi bất chợt này.

"Bạn sẽ phải nghe tôi hát."

Dan xuất hiện từ trong cánh gà au khi DJ hát xong một bài hát và thì thầm vào tai cô ấy, "Phát bài 'I Do Cherish You' đi..."

"Tại sao? Chưa đến Ngày Lễ Tình Nhân cơ mà, anh bạn..." Cô thì thầm đáp lại.

Dan nhanh chóng giải thích những gì đang xảy ra, cô ấy mỉm cười, sau đó đặt bản thu âm mới vào và đưa Dan cái mic.

Anh nhảy qua bảng DJ lên sân khấu. Mọi pony trong câu lạc bộ đã cổ vũ cho sự xuất hiện của anh ta trên sân khấu và nhanh chóng tập hợp xung quanh, chừa chỗ cho Big Mac và Sunset, những người mà vẫn đang cãi nhau.

"Hôm nay thế nào rồi, mọi pony! Tối nay của bạn như nào?" Dan giơ móng lên trên trời và điều này đã nhận được sự cổ vũ của tất cả mọi người xung quanh. "Thưa các quý cô và đàn ông ở đây, tôi vừa nhận được một yêu cầu rất đặc biệt cho một bài hát." Cổ vũ lớn hơn. "Giờ, thường thì tôi không làm mấy điều này đâu nhưng mà... Violet." Anh ta chỉ vào Thiên mã màu tím và ánh đèn sân xấu ngay lập tức chiếu vào cô ấy, khiến họ phải thốt lên 'aw'. "Bài này dành cho bạn... Đến từ Bronus."

Khi bài hát bắt đầu, một sự cổ vũ nồng nhiệt tràn qua câu lạc bộ khi Thiên Mã màu tím nhảy vào trong tầm tay của người bạn thân của cô, và họ hôn nhau. Anh từ từ thả cô xuống và họ bắt đầu nhảy khi Dan bắt đầu hát bằng giọng nam cao, nhẹ:

Tôi có, tôi có, tôi có, tôi có, tôi có~...
Tất cả những gì tôi có, những gì tôi sẽ trở thành
Và những gì mà tôi cần
Bên trong đôi mắt bạn
Tỏa sáng cùng tôi
Khi bạn mỉm cười, tôi cảm nhận được
Tôi đang bộc lộ những niềm đam mê của mình
Móng bạn chải bờm tôi
Và cả ngàn cảm giác
Quyến rũ tôi chỉ vì tôi

Tại thời điểm này, tất cả các cặp đôi có mặt trong ccâu lạc bộ đều bắt đầu nhảy điệu chậm rãi. Big Mac và Sunset Canvas thậm chí cũng đã ngừng cãi nhau.

"Ừm... ta cùng nhảy nhé, cục đường?" Big Mac ngượng ngùng hỏi. Sunset đảo mắt. "Ồ, được rồi, anh bạn to xác. Tôi không thể giận anh mãi được."

Dan mỉm cười khi thấy họ băt đầu nhảy khi anh bắt đầu phần điệp khúc.

Rainbow Dash đeo kính râm, bước vào câu lạc bộ. "Anh ta nói là sẽ ở đây với Bigg Macintosh..." Dash nói, nhìn xung quanh.

Cô nhìn thấy Big Mac và vài pony cái khác đang nhảy với nhau, nhưng không thấy Ace.

Sau đó, cô nhìn thấy anh ta. Đang hát "I Do Cherish You".

Cô ấy đỏ mặt. "Ôi... anh ấy đang hát một bản tình ca..." "Mình hy vọng là anh ta đang hát cho mình nghe..." cô nghĩ, lắc lư theo điệu nhạc khi cô đứng ở phía sau, quan sát.

Tôi trân trọng bạn
Cho phần còn lại của cuộc đời tôi
Bạn không cần suy nghĩ nhiều thêm chi
Tôi vẫn sẽ yêu bạn thôi

Dash ngừng lắc lư và bắt đầu nhìn chằm chằm khi Dan, vẫn dang hát, nghiêng người qua bảng DJ và đưa mic cho DJ để cô ấy cũng có thể hát. Dan và DJ đang nhìn nhau với ánh mắt lấp lánh khi họ hát. Họ gần như mặt đối mặt.

Sâu thẩm bên trong tâm hồn tôi
Nó đã nằm ngoài tầm kiểm soát mất rồi
Tôi đã đợi rất lâu để nói với bạn
Nếu bạn hỏi toi có yêu bạn nhiều đến thế không
Tôi có

Kính râm của Dash rơi khỏi trán và vỡ trên mặt đất khi cô ấy nhìn chằm chằm vào Ace và DJ đang hát một bản tình ca cho nhau. Một bản tình ca chết tiệt. "Sao mà anh ta dám..." cô nhìn xuống, đôi mắt của cô bị lu mờ bởi mái tóc màu cầu vòng của cô. Một giọt nước mắt đã rơi.

Nhưng nỗi buồn này sớm được thay thế bằng cơn thịnh nộ. Cô ấy nhìn lên gầm gừ. "DJ đấy sẽ phải trả giá!"

Shadow, người cũng đang đứng phía sau để thưởng thức âm nhạc, nhìn về phía Dash và nuốt nước bọt. "Thôi xong..."

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét