Tác giả: thunderhawk7865
Dịch: tn1gm
>> Xem danh sách tất cả chương của truyện này tại đây <<
"Twilight!" Một chú rồng màu tím nhỏ vừa trả lời ngoài cửa hét lên. "Rainbow và pony nào đó đến để gặp chị nè!"
"Pony nào đó hả?" Mọi giọng nói the thé ngọt ngào vang lên khi nghe thấy tiếng móng ngựa bên trong, đi về phía cửa. Ngay sau đó, một con Kỳ Lân màu tím với bờm hồng và tím xuất hiện, và xem xét Dan từ trên xuống dưới. "Ồ, hình như bạn là Blue Bass, một Thiên Mã mà Celestia nói đến từ Cloudsdale đúng không?"
"Đúng vậy, và bạn là Twilight Sparkle phải không? Rất vui được gặp bạn." Anh nháy mắt. "Và hãy cứ gọi tôi là Ace là được rồi."
"Được rồi, Ace. Rainbow Dash, tại sao cả hai không vào trong một chút nhỉ?"
"Chắc chắn rồi." Dan vừa nói vừa bước vào. Dash đỏ mặt. "Ừm-ừm, thực ra tớ cần phải đi dọn dẹp những đám mây trước khi mặt trời lặn... sau một giờ, nên tớ sẽ đi ngay và..."
Twilight cau mày, "Dash, có mây đâu mà dọn."
"Không có mây à?" Dan nghiêng người ra để xem có chuyện gì. "Cô ấy nói đúng đấy, Dash. Vào trong đi, tớ vẫn muốn tìm hiểu thêm về bạn." "Thật sự đấy... sao lại phải dọn mây vào lúc này?"
Dash đang cố gắng tìm cái cớ khi cô ấy bay lơ lửng ở đó, cánh vỗ nhẹ. Twilight bắt đầu thấy Dash hành động rất khác so vơi thường ngày. "Cậu ấy nay bị làm sao ấy nhờ?", cô ấy suy nghĩ. "À-à được rồi... Tớ vào đây..." Dash nói khi cô ấy bay ở bên trong.
Dan mỉm cười bước vào sau cô và Twilight đóng cửa lại.
"Ngồi xuống đi, tự nhiên như ở nhà nhé." Twilight vừa nói vừa chỉ về hướng mấy chiếc ghế trong thư viện. "Tớ sẽ đi lấy nước... chắc đây là một chuyến đi dài đối với cậu rồi, Ace."
"Nó chỉ là..." Dan nói và ngồi xuống. "Chà, với đôi cánh khập khiễng này và mọi thứ đều..."
"Ồ, có đau không?" Twilight hỏi, nhìn nó và vươn móng lên. "Tớ có thể dùng phép thuật để-"
"À..." "Không không, thôi khỏi... đừng chạm vào nó là được..." Dan nói, đập móng. "Tớ muống để nó tự lành lại."
"Vậy được..." Twilight nghi ngờ nhìn anh. "Dừng lại và ngòi xuống đi, đồ ngốc Rainbow." Dash lơ lửng trên không trước cửa. Twilight cười khúc khích khi vào bếp cùng chú rồng nhỏ.
"Ah..." Dan đưa 2 móng ra phía sau đầu và ngả người ra sau. "Đây đúng là những gì mình cần... thời gian yên tĩnh để tránh xa tất cả... Mình không mong đợi thời gian trôi qua như nào... nhưng mà, điều này, còn tốt hơn minh từng nghĩ."
"Vậy Rainbow Dash, hãy kể cho tớ nghe về bạn đi. Vì Applejack đã cắt ngang lời cậu mà." Dan nói, vỗ ghế bên cạnh.
Dash lơ lửng và ngồi phịch xuống ghế, "Thì, tớ là người kiểm soát thời tiết ở đây."
"Nói gì giờ trời!" "Thật sao? Làm nhưu thế nào thế?" Dan nói, bắt chéo hai móng khác của mình.
Dash nhìn lên. "Điều này cậu cần phải biết chứ, Ace. Cậu không có học nó ở trường dạy bay sao?"
"Chết tiệt!" "Ừm..." Dan ngập ngừng. "Tớ có học, nhưng mà chưa từng được làm như cậu thôi."
"Cậu làm về âm nhạc..." Dash nói, nghiêng người về phía trước.
"Ừ thì có, nhưng đừng có đổi chủ đề với tớ..." Dan cáu kỉnh nói. "Vậy việc kiểm soát thời tiết có lương cao không?"
Cô ấy nâng móng lên và có cử chỉ tương tự. "Không nhiều mà cũng không ít. Để thanh toán hóa đơn, phải không?" Cô mỉm cười với anh.
"Tớ không biết nữa. Có lẽ cậu cũng nên chỉ cho tớ một chút về nó." Dan nói, mỉm cười với cô.
Dash đỏ mặt và nói, "Tớ sẽ cân nhắc. Thế bạn định làm gì Ace? Đến đây để đến Ponyville ấy?"
Dan ngả người ra sau, nghĩ ra một câu chuyện hay. "Chà, tớ đang muốn cải thiện khả năng chơi piano của mình dưới thời Frederic Horseshoepin, đồng thời tìm hiểu thêm về pop và dub-step từ DJ của cậu."
"PON-3 À?" Dash nói, vỗ cánh đầy phấn khích. "Cô ấy có thể tổ chức một bữa tiệc từ chơi lô tô ở trung tâm hưu trí!"
"Vậy là tớ đã nghe hết rồi..." Twilight nói, quay lại và đặt trước mặt cô một chiếc đĩa với hai chiếc bánh kẹp hoa trên đó.
"Vậy đây là chế độ ăn kiêng của ngựa... Thực vật có vị rất ngon." Dan cúi xuống cắn một miếng. "Ngon lắm, Twilight." "Vị như thịt gà vậy ấy..."
"Không có chi đâu." Twilight cười, chờ Rainbow cắn một miếng bánh kẹp của cô ấy. Rainbow chậm rãi nghiêng người về phía trước, cẩn thận để không đến quá gần Dan, cắn một miếng rồi vừa lo lắng và mỉm cười. "Tuyệt lắm Twilight, bánh kẹp ngon đấy."
Chiếc sừng của Twilight bắt đầu phát sáng và một tờ giấy xuất hiện. Một cây bút kèm theo đấy và cô ấy bắt đầu viết gì đó. "Vậy, Ace... hãy kể tớ nghe về bản thân cậu... Tại sao cậu lại chuyển đến Ponyville?"
"Chà..." Dan nói, vui mừng vì bây giờ anh đã có câu chuyện để nói. "Tôi là người gốc Cloudsdale; sống ở đó suốt đời cho đến bây giờ. Trường dạy bay ở đó rất khó khăn nên tôi đã bỏ học. Đua hay điều khiển thời tiết đều không phù hợp với tôi." "Mượt mà lắm... mình có vẻ học hỏi khá nhanh đấy."
"Ồ..." Twilight nói, cây bút vẫn chuyển động. Sau đó, cô ấy để ý đến dấu duyên của Dan. "Một khóa bass! Vậy tài năng của cậu là âm nhạc à?"
"Đứng rồi..." Dan nói, chỉ tay vào cô. "Từ nhỏ tớ đã hát hay rồi nên bố mẹ đã đăng ký cho tớ học piano và guitar. Tớ cũng đã tự học sax."
"Sao lại là sax?"
Dan nhún vai, "Vì tớ thích nhạc jazz, thế thôi."
Dash cười khúc khích và Twilight gật dầu đồng ý. "Lý do chính đáng hoàn hảo như mọi lí do khác..." Cô ấy viết thêm vì dòng nữa. "Vậy tại sao Celestia phải thông báo cho tớ về sự xuất hiện của cậu ở Ponyville?"
Dash nhổ miếng bánh kẹp vừa ăn của cô ấy. "Khoan, công chúa gửi cho cậu thông báo về anh chàng này à, Twilight?"
"Chắc chắn là thế rồi..." Chú rồng nhỏ quay lại với một lá thư. "Vậy là nó được đưa đến đây rồi sao..." Dan nghĩ, nhìn vào tờ giấy. "Tại sao con rồng đấy lại có tờ giấy đó?"
"Spike, đọc đi nào." Twilight nói, nghiên cứu Dan một số chi tiết.
"Học trò thân cận của ta, Twilight Sparkle..." Chú rồng này sẽ là Spike đến hết truyện. "Ta viết thư này để thông báo với em rằng sẽ có một pony mới sẽ đến Ponyville. Tên anh ta là Blue Bass và ta chắc chắn anh ta sẽ sớm hòa nhập. Hãy nhớ tìm một nơi nào đó để anh ta ở lại một lúc cho đến khi đã ổn định. Trân trọng, Công chúa Celestia."
Dan nuốt nước bọt, "Khặc khặc..."
"Chà, Ace?" Twilight nói, nhìn anh. "Tại sao chị ấy cảm thấy phải cảnh báo với tôi về điều này thế?"
"Ừm..." Dan suy nghĩ một lúc. "Tôi là... học trò âm nhạc của cô ấy khi tôi bắt đầu rời Cloudsdale. Cô ấy nghĩ rằng đã đến lúc tôi nên ra ngoài và học thêm về âm nhạc cho bản thân."
"Giống như chị hồi trước đấy, Twilight!" Spike nói, chỉ vào Twilight.
Cô ấy mỉm cười, "Celestia cũng đã cho tôi đến đây vì lí do tương tự đấy, Ace. Tôi đã kết bạn được với năm người bạn thân nhất vì nó, và tôi chắc họ cũng sẽ thích bạn đấy. Phải không Rainbow?"
"Haha... chà, tớ nghĩ anh ấy khá tuỵet đấy..." Dash đỏ mặt sau khi ăn xong chiếc bánh.
Dan mỉm cười, "Chà Dash, cậu ăn nhanh thật đấy."
Twilight cười khúc khích, "Cậu ấy luôn làm rất nhanh về mọi thứ, Ace à."
"Nên, tớ đã được nghe nói là..." Dan nó, nhìn chằm chằm vào Dash.
Dash mỉm cười một cách lo lắng và bay lên không trung. "Chà, cảm ơn vì bánh kẹp, Twilight. Tớ nghĩ tốt hơn bây giờ là nên di dọn máy đám mây đấy ngay bây giờ."
"Đã nói là không có-" Canh cửa đóng sầm trước khi cô ấy kịp nói hết.
"Tôi thích cô ấy." Dan nói, cắn thêm miếng nữa. "Thế những người bạn khác của cậu là ai?"
"Chà, có chủ nhân vườn táo ở Sweet Apple Acres, Applejack."
"Applejack?" Dan mỉm cười nói. "Cô ấy đã cho tớ thử một quả táo trên đường vào đây! Nó thật tuyệt vời!"
"Thật không? Cô ấy như thế nào?"
Dan cười khúc khich, "Cô ấy có tông giọng Nam của cô ấy rất thú vị..."
"Gì?"
"À không, là giọng của cô ấy." "Cứu chữa tốt lắm."
"À, vâng!" Twilight nói. "Tôi cũng đồng ý. Bây giờ, về chỗ ở của bạn..."
0 nhận xét:
Đăng nhận xét