11/06/2026

The 7th Element - Nguyên tố thứ 7 - Chương 6: Mâu thuẫn nội bộ

 Tác giả: thunderhawk7865

Dịch: tn1gm

>> Xem danh sách tất cả chương của truyện này tại đây <<

Khi Dash vội vã rời khỏi nhà của Twilight, cô áy tự đập móng mình. "Thôi nào, Rainbow Dash!" Cô nói với chính mình. "Ngươi không thể yêu một pony đực ngay bây giờ được... Ngươi mới gặp nó cách đây chưa lâu mà..."

"Nhưng giọng nó của anh ta..." Một giọng nói khác trong đầu cô vặn lại. "Và chiếc bờm dài màu nâu tự nhiên ấy nữa..."

"Không!" Cô nói to, hẹp hòi thiếu cây. "Không, mình không quan tâm anh ta có đẹp trai hay tài năng hay không... Mình không tin tưởng vào những pony xa đến độ mình có thể ném nó!"

"Anh ấy chắc có gì đó rất đặc biệt..." giọng cô bên trong mơ màng thở dài. "Ngươi có thể cảm nhận được nó, Dashie."

"Ờ ờ!" Cô ấy lắc đầu. "Applejack có vẻ có ấn tượng với anh ta hơn. Mình thậm chí sẽ không có cơ hội... Dù sao thì mình chả quan tâm mấy..."

"Ừ, tất nhiên... Nhưng còn đôi mắt vàng của anh ta thì sao?"

"NÍNNNN!" Dash hét toáng lên khi cô ấy bị mất thăng bằng và đâm vào pony nào đó.

"ÔI TRỜI ĐẤT ƠI! Rainbow Dash!" Một giọng nữ thanh lịch mang một chút giọng Anh khiển trách. "Cậu đang làm gì thế này?"

"Ô... heh... xin lỗi, Rarity." Dash tự đứng dậy khỏi một con Kỳ Lân trắng với chiếc bờm tím kiểu cách. "Tớ vừa ra khỏi nhà Twilight..."

"Rõ rằng nếu cậu không lo nhìn đường thì chắc chắn sẽ chẳng được chút nào. Ít nhất là nếu cậu đang nói chuyện với chính mình." Rarity nói, phủi sạch và sử dụng phép thuật để dọn sạch hộp váy mà Dash làm đổ.

Dash mở to mắt, "Tớ... Tớ không nói chuyện với chính mình! Tớ vẫn ổn!"

"Ôi Dashie à, ngay cả với một người tinh vi như tớ cũng thấy được là cậu đang có chút tranh cãi với nội tâm bên trong về điều mà tớ không nên bận tâm." Rarity nói, bỏ chiếc hộp vào túi của cô áy. "Nhưng, tớ là bạn của cậu, tớ thực sự rất quan tâm đến cậu. Cậu trông có vẻ lo lắng lắm đây..."

Rainbow Dash bùng lên. "Tớ không hề gặp rắc rối với bất cứ thứ gì hay pony nào đó đâu nha!"

Rarity nheo mắt, "Pony nào đó?" Và rồi cô ấy đã hiểu. "Ồ!" Cô ấy đã cười. "Rainbow Dash, không phải là chú pony khó kiếm nhất của Ponyville đang nghĩ đến một pony đực ấy đáy chứ?"

Dash gầm gừ, "Không! Không, không đâu! Cậu biết đấy, tớ không hề tin tưởng vào những pony đực!"

Rarity cười khúc khích, "Chà, Dash, tớ không ngờ cậu lại đi theo hướng đấy... Ai là pony cái may mắn ấy nhỉ?"

Rainbow trông rất sốc. "Cái gì! Không... HỀ!" Cô dậm móng xuống đất. "Không phải như vậy, Rarity! Chỉ là..." Cô cúi đầu. "Mà thôi... Tớ xin lỗi vì đã đụng trúng cậu." Dash cất cánh với cái đầu gục xuống và bay về phía đám mây lơ lửng của cô ấy với cầu vòng tràn ra từ nó trong một thác nước.

Rarity nheo mắt lại, "Mình sẽ cố gắng tìm hiểu chuyện này..." cô nói thành tiếng. "Và nếu pony nào biết về chuyện này, thì chỉ có thể là Twilight."

Sau đó, Rarity nhanh chóng chạy đến thư viện.

Dan đang nằm dài trong phòng ngủ dành cho khách mà Twilight đã tạo ra bằng phép thuật của cô ấy ở tầng hầm của cô ấy, nơi chứa tất cả những thứ khoa học của cô ấy. Cô cất tất cả vào tủ và kê một chiếc giường cỡ Công chúa để anh có thể nằm tiếp. Anh ấy đang nằm đọc một cuốn sách có tên, "Lịch sử của Equestria, Quyển II." "Tìm hiểu một chút về nơi này cũng có sao đâu nhỉ…" anh ta lẩm bẩm, dùng móng để qua trang, khiến anh ta ngạc nhiên, có thể làm mọi thứ chẳng kém gì bàn tay con người.

Thông qua phần đọc kéo dài nửa giờ của mình, anh ấy đã biết được lý do tại sao hai Công chúa không tranh giành quyền lực… à, cũng hơn một lý do nữa. Điều khiến anh ngạc nhiên nhất là Twilight và những người bạn của cô ấy là những anh hùng, cứu thế giới này không chỉ một lần mà đến hai lần, khỏi Nightmare Moon, hay Luna, và Discord, một sinh vật kết hợp kỳ lạ sống trong hỗn loạn và bất hòa. "Sử dụng các yếu tố của sự hài hòa…" anh đọc to. "Chú Kỳ Lân Twilight Sparkle và những người bạn của cô ấy là Applejack, Rarity, Pinkie Pie, Fluttershy và Rainbow Dash… Này, Rainbow Dash cũng có trong này nè…" Anh dừng lại, nhìn qua bức ảnh của một cửa sổ kính màu cho thấy cả sáu đã đánh bại Discord. "Họ đã cứu Equestria một lần nữa khỏi cơn ác mộng hỗn loạn không bao giờ dứt."

Dan đóng sầm cuốn sách lại, "Thật thú vị." Anh từ từ trượt khỏi giường và chạy lon ton trên cầu thang đi lên để trò chuyện với Twilight về nơi mà anh ta có thể lấy các nhạc cụ. "Ai mà biết được lại có những kẻ độc ác trong thế giới này chứ?"

Anh mở cửa và dừng lại khi thấy một con pony cái khác đang ở trong phòng với cô. Một con Kỳ Lân màu trắng. Dan dừng lại, "À, cô chắc chắn phải là Rarity, nhà thiết kế thời trang."

Rarity ngước mắt lên nhìn anh, "À, vậy Twilight kể cho anh về tôi rồi à?"

"Không, cô ấy đưa tôi một cuốn sách." Dan nhún vai.

Rarity cười khúc khích, "Twilight thật là thú vị. Để một cuốn sách nói hộ bạn."

Twilight ho khan, "Dù sao thì, Rarity, đây là Blue Bass. Gọi ngắn gọn là Ace. Anh ấy sắp chuyển đến Ponyville và tớ đã sắp xếp cho anh ta sống tạm ở tầng dưới."

Rarity suy nghĩ một hồi, "Tớ hiểu rồi... Ừm, anh Bass? Anh có thể-"

Dan dựng lên, "Làm ơn, cô Rarity. Hãy gọi tôi là Ace."

Rarity thở dài, "Được rồi, Ace. Anh có thể rời khỏi phòng một lát được không? Tôi muốn thảo luận riêng với Twilight."

Dan vẫy móng khi anh đi ngang qua nhà bếp. "Không vấn đề gì. Dù sao thì tôi cũng sẽ đi uống nước tí trước khi đi ngủ." Trước khi đi, anh ấy thò đầu vào và nói với Twilight, "Nhớ cho tôi hay khi nào... à cuộc nói chuyện này... kết thúc." "Hay."

Cả hai con pony cái cười khúc khích nhẹ, và Dan biến mất vào nhà bếp.

"Quyến rũ lắm đúng không?" Twilight nói, nhìn lại xem để chắc chắn là cửa bếp đã đóng. "Được rồi, Rarity, vậy có chuyện gì vậy?"

"Là Rainbow Dash." Rarity nói, thể hiện sự nghiêm túc. "Cậu ấy lao thẳng vào tớ mà không quan tâm cậu ấy đang bay đi đâu. Và cậu ấy cũng đang tự nói với chính mình, giống như cậu ấy đang có cuộc chiến nội tâm nào đó vậy."

"Tớ cũng để ý những điều tương tự vậy..." Twilight nói, làm cho cuốn sổ của cô ấy lơ lửng, lật từng trang một. "Đây chắc là lần đầu tiên cậu ấy quan tâm những gì người khác nghĩ về cậu ấy, để cậu ấy một mình với một pony cậu ấy chưa gặp bao giờ."

"Thật không đấy?" Rarity nói mọt cách khô khan. "ĐÓ là những gì liên quan sao? Sự rùng mình quá mức, cậu ấy tự tát vào mình, và cậu ấy đâm VÀO TỚ!" Rarity dừng lại khi nhận ra cô ấy đang la hét và nhanh chóng nhìn sang xem Dan có vào trong hay không.

Twilight lắc đầu. "Cậu áy xuất hiện với Ace, và bây giờ cậu ấy cứ phát điên quanh anh ta thôi."

Rarity mỉm cười, "Tớ nghĩ chúng ta có thể đang tham gia vào một cái gì đó, Twilight thân mến. Điều này nghe có vẻ nực cười, nhưng tớ nghĩ cậu ấy có thể quan tâm đến bạn Ngài Bass của cậu đấy."

Twilight chế giễu, "Cậu ấy thậm chí còn không biết Ace. Cũng không pony nào biết anh ta cả. Tớ vẫn thấy hơi khó chịu khi Celestia nhất thiết phải gửi cho tớ một bức thư qua Spike để cho tớ biết sự xuất hiện của anh ta." Cô ấy tiếp tục lật các tờ ghi chú, bực bội khi cô ấy không nhận được gì cả.

"Rõ ràng cậu ấy đã cảm thấy gì đó đặc biệt với chú pony này." Rarity thở dài. "Cậu ấy đã hành động như tớ được làm khi tớ có chút lòng yêu mến Hoàng tử."

Twilight rít lên, "À, phải. Và kết cục của nó không tốt cho lắm."

"Đừng. Nhắc lại." Rarity lẩm bẩm.

"Tớ sẽ xem xét về nó ngay khi Ace đã ổn định." Twilight lẩm bảm, mở cánh cửa thần kỳ cho Rarity. "Ngủ ngon nhé, Rarity."

"Nhớ hãy làm gì đó nghe trời." Rarity nói khi đứng dậy và rời đi. "Tớ cực kì lo lắng cho cậu ấy."

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét