11/06/2026

The 7th Element - Nguyên tố thứ 7 - Chương 7: Món quà

 Tác giả: thunderhawk7865

Dịch: tn1gm

>> Xem danh sách tất cả chương của truyện này tại đây <<

Sáng hôm sau, Dan lăn lộn trên giường và dụi mắt. Nhìn chằm chằm vào móng của mình, anh thở dài, "Không có tay..." Anh lại thở dài và ném cái bìa ta ngoài. "Vậy điều đó có nghĩa chuyện này hoàn toàn thật."

Khi bước vào cầu thang và đi vào cửa vào thư viện, anh nhận thấy Twilight đang chuẩn bị bữa sáng cho mình. "Chào buổi sáng, Ace. Cậu ngủ có êm không?"

Dan vươn vai, "Chiếc giường êm ái như mình hằng mong ước..." Anh ngáp dài. "Tớ chưa bao giờ ngủ ngon như vậy trong thời gian dài rồi."

"Tớ đang tưởng tượng về việ, một Thiên Mã buộc phải đi bộ xuyên rừng để đến đây. Ugh..." Cô rùng mình. "Khu rừng ấy là một nơi rất kinh khủng. Tớ rất ngạc nhiên khi tháy bạn có thể di qua mà không có tổn thương nào cả."

"Hì..." Dan xoa đầu khi anh ngòi xuống, "Ừ... cái đó thì... ừm..." "Sinh vật ma thuật, sinh vật huyền bí, ôi thôi nào! Ngươi đã chơi Age of Mythology rồi mà Dan! Sinh vật kì diệu!" "Hydra!" Anh buột miệng. "Con hydra đó đã cắt cánh của tớ khi tớ đang bay bên trên."

Twilight thở hổn hển, "Con hydra? Lần nữa à!" Cô lại rùng mình. "Lần cuối tớ nhìn thấy thứ quái dị đó lúc nó đang đuổi theo chúng tớ với cái đuôi ở giữa hai chân của nó. Cậu phải cực kì may mắn lắm đấy, Ace."

"Thêm một lần thoát nạn nữa!" Dan mỉm cười với suy nghĩ, "Cô đã phải một mình đối mặt với nó à?" Anh hỏi, cắn một miếng bánh mì nướng mà Twilight đã chuẩn bị.

"Tất nhiên... nó suýt ăn Fluttershy trong vũng lầy đấy."

"Fluttershy tội nghiệp." Dan nói, cung ly chúc mừng. "Gần như bị xé nát bởi ba cái đầu khác nhau..."

"Bốn." Twilight sửa lại.

"Thì tớ đã nói như thế đấy, Twi..." Dan nói, nâng cốc chúc mừng. "Chà..."

*CRASH!*

Một pony mái đầu xám, bờm vang đã đâm thẳng cửa Twilight sạch sẽ. Điều này khiến Dan bị sốc và anh ngã ngửa khỏi ghế. "Derpy!" Twilight đảo mắt. "Lần sau nhớ gõ cửa!"

"Xin lỗi, Twilight." Con pony ấy nói, ngóc đầu ra khỏi lỗ và để Twilight mở cửa. Dan ngòi bật dậy và thở hổn hển. "Đôi mắt ấy..."

"Đôi mắt làm sao?" Derpy hỏi với một nụ cười thẳng vào mắt.

"Đ-đừng bận tâm..." Dan nói, phủi bụi và dựng ghế trở lại, cười khúc khích trước cái tên và khuôn mặt kì lạ.

"Bạn chắc phải là Blue Bass." Thiên Mã kỳ quặc ấy nói, lơ lửng về phía trước, tay cầm gói hàng. "Cái này là của bạn, gửi từ Canterlot."

"Canterlot?" Dan và Twilight nói cùng lúc. Dan cầm gói hàng và xem địa chỉ gửi thư. "Cung điện Hoàng gia?"

"Cảm ơn Ditzy." Twilight nói, đóng cửa lại và suaqử lại cái lỗ nhanh chóng bằng phép thuật. "Xin lỗi về Derpy... cô ấy... hơi khác lạ..."

"Tớ có thể nói..." Dan cười khúc khích và nói, mở gói hàng và nhìn chằm chằm vào bên trong nó. "Ôi ôi ôi là trời!" Anh ấy đã lấy ra một cây đàn guitar acoustic Canterlot mới được chế tạo.

Twilight thở hổn hển, "Một trong những cây guitar được chế tác bằng móng của các nhạc sĩ ở Canterlot! Cây đàn màu xanh lam và có một dấu trầm ở phía dưới của nó. Có cả một tờ ghi chú kèm theo. "Blue Bass thân mến..." Twilight đọc. "Đây là thứ gì đó tôi cho bạn để bắt đầu cuộc sống ở Ponyville. Trân trọng, Công chúa Celestia."

Dan vui vẻ quàng cây đàn qua đầu gối và gảy một hợp âm C trưởng hoàn hảo. "Wow.. ở Cloudsdale không hề có cây đàn nào... giống như này cả..." Dan kết thúc đột ngột trước khi bắt đầu chơi một loạt các hợp âm cùng nhau, chỉ gảy đàn theo con tim mách bảo, ngân nga theo.

Twilight bị sốc. "Tại sao Công chúa lại dành cho anh ta nhiều sự chú ý nhiều như vậy?" Cô quay lại và tháy Dan đang dỡ một chiếc hộp màu xanh dậm ra khỏi chiếc hộp mà Derpy đã giao. "Thật đáng kinh ngạc!" Dan đặt cây đàn vào hộp, đóng nó lại và đeo nó vào lưng. "Tớ sẽ đi tìm một nơi yên tĩnh thật đẹp để tận hưởng buổi sáng này... Cậu đi cùng tớ chứ?"

"Cơ hội đây rồi, Twilight. Cơ hội duy nhất để biết Rainbow Dash có thích anh ta không." Twilight lắc đầu, đưa một vài quyển sách ra. "Xin lỗi Dan, tớ phải tiếp tục đọc. Tớ hơi chậm tiến độ sau khi cậu đến."

"Ồ, được rồi..." Dan bắt đầu rời đi, nhưng Twilight đóng sầm cửa lại bằng phép thuật của mình.

"Cậu muốn biết nơi nào có thể thư giãnnnnn cực kì tốt không, Ace?"

Dan ngẩng đầu, "Đâu?"

Twilight chỉ ra cửa sổ. "Cách chỗ đấy vài dãy nhà, cậu sẽ thấy có một ngọn đồi với một đám mây lớn lơ lửng phía trên. Nó tạo ra cầu vồng, nhưng không sao ca. Đó là một địa điểm tuyệt đẹp, miễn là cậu không bỏ cái gì vào miệng cả. Vì nó cay lắm."

Dan nheo mắt bối rối, "Nghe thú vị đấy. Tớ sẽ đi theo hướng đấy. Cảm ơn!" Dan đẩy cửa và rời đi, hướng đến ngọn đồi ấy.

Twilight dùng phép thuật đẻ đội chiếc mũ thám hiểm và bôi lớp ngụy trang lên má. Spike bước xuống càu thanh và dụi mắt, "Chị đang làm gì thế, Twi?"

"Chuẩn bị cho một vài việc..." Cô nói, lấy vài cái ống nhòm và bỏ nó vào túi của mình.

"Do thám Rainbow Dash ấy à?" Spike nói ngước mắt.

Twilight mỉm cười, "Vâng, đúng rồi..."

Dash lăn lộn trên chiếc giường mây mịn màng của cô, ngáp dài. Chớp mắt, cô thấy ánh mặt trời chiếu qua cái khe hở được coi là cửa sổ trong đám mây của cô. "Sáng sớm..." cô lẩm bẩm, xoa đầu. "Trời ạ, đêm qua thật là..." Cô cười khúc khích. "Mình gần như đã có thể thực sự thích anh ta." Cô nhắm mắt lại và hất móng ra trước mặt. "Nhưng mình sẽ không để anh ta đến với mình nữa! Cho dù anh ta..."

Ngay sau đó, một âm thanh từ bên ngoài phát ra khiến tai cô vểnh lên. Đó là một... "Guitar"? Cô tự hỏi mình, ngước mắt lên. Bước tới cửa sổ, cô nghiêng người ra ngoài và nhìn xung quanh xem ai là người đang gảy cây đàn ấy. Sau một hồi nhìn, đôi mắt tím của cô đã dừng lại tại một bóng người màu xanh lam đang ngồi trên ngọn đồi dưới chỗ ở của cô, dựa vào một cái cây, và nhai đầu sợi lúa mì khi anh ta chơi đùa.

"Ace..." cô lẩm bẩm, dựa vào cửa sổ, lắng nghe khi anh ta bắt đầu hát theo bài hát.

Một điều cùng với cầu nguyện
Tất cả chúng ta nhìn đi chỗ khác.
Những pony ở khắp mọi nơi...
Vào một ngày nào đó.
Có phép thuật bay lượn trên không...
Họ cứ tiếp tục như thế.
Cùng xem nó xảy ra cùng nhau...
Và sau đó chỉ cần tắt đi thôi.
Oh, yeah, yeah, yeah, yeah...
Chúng ta luôn ở bên nhau...
Oh, yeah, yeah, yeah, yeah...
Không một chút nhượng bộ...

Khi Ace tiếp tục phần điệp khúc của bài hát, Dash thấy cô đang dựa vào cửa sổ, nhìn chằm chằm vào Ace khi giọng nam trung hát đơn củ anh hòa quyện gần như hoàn hảo với hợp âm guitar acoustic. Thế giới dường như đang trở nên yên lặng, ngoại trừ bài hát mà cô đang nghe, và Ace là người duy nhất cô nhìn thấy và nghe thấy.

Lúc này, Dan mới mở mắt và nhìn lên đám mây của Dash và tiếp tục với câu hát tiếp theo:

Họ nói chúng tôi mọi thứ vẫn ổn...
Chúng tôi chỉ đi với nhau.
Làm sao ngủ được vào ban đêm...
Khi có gì đó thật sự không ổn.

Dash nghe câu cuối và lắc đầu không tin, thở dài. "Mình nên đi nói chuyện với anh ta..."

Dù là gì, cô ấy thả mình ra ngoài cửa sổ và bắt đầu lao xuống anh ấy không nghi ngờ gì.

Khi Dan hoàn thành câu hát thứ hai, anh ấy ngừng hát và bắt đầu chơi đi chơi lại đoạn điệp khúc và ngâm nga nó.

"N... này Ace..." Một gịọng nói quen thuộc vang lên trên cành cây sau lưng anh ta. Dan nhìn lên và thấy Rainbow Dash đang nằm trên cành cây, nhìn chằm camqừ vào anh.

"Ồ, chào Dash." Dan nói, quay trở lại việc gảy đàn của mình.

"Vừa rồi gọi là gì thế?" Cô hỏi một cách rụt rè.

"Ý cậu là sao?" Dan bối rối hỏi.

Cô ấy đỏ mặt. "Cái bài hát ấy?"

"Ồ". Dan mỉm cười. "Đấy là một trong những bài hát yêu thích của tớ về guitar. Nó tên là "Khi Chúng Ta Bên Nhau".

Dash nhảy xuống chỗ bên cạnh Ace và gật đầu, "Nghe rất tuyệt vời đấy, anh bạn."

"Rất vui khi biết cậu thích nó." Dan nói. Anh ngừng chơi nhìn cô. "Tớ có thể giúp gì cho cậu, Dash?"

"Ừm, ừ..." Cô nói, nhìn anh. "Đám mây trên kia là chỗ ở của tớ."

"Chỗ ở gì cơ?" "Thật không đấy?" Dan chăm chú nhìn vào đám mây, khuôn mặt vẻ che giấu. "Rainbow... đáng lẽ mình phải biết chứ..."

Dash cười khúc khích nhẹ, "Ừ, bạn ngốc." Cô tinh nghịch đám anh. "Vạy điều gì đã đuae cậu đến nơi này thế?"

"Tớ xin lỗi, Dash. Tớ chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để tận hưởng buổi sáng. Nếu cậu muốn, tớ có thể rời đi..."

"KHÔNG!" Dash xen vào, nhưng sau đó nhìn thấy phản ứng của Dan khi cô hét vào mặt anh, cô ngượng ngùng cười và nói, "Không... tớ không phiền... chút nào đâu." Cô áy dùng móng trái cào xuống đất và nhìn sang một bên.

"Này Dash?"

"Sao?" Cô nhìn anh nửa chừng.

Dan nhổ vỏ lúa mì và đứng dậy bằng bốn chân. Anh ấy đã quen với việc đứng bằng bốn chân, vì vậy anh ta không còn loạng choạng mỗi khi đứng nữa.

"Một hồi nữa, tớ sẽ đi nói chuyện với Pon-3 và lên lịch thời gian mà tớ có thể đến một trong các hợp đồng biểu diễn của câu lạc bộ của cô ấy và làm việc cũng với cô ấy." Dan hắng giọng lại. "Rồi... còn bài học bay thì sao?"

"Ừm, Dan... cậu cũng có thể học hỏi từ những điều tốt nhất..." Một giọng nói bên trong cô thở dài.

Dash vểnh lên, mang mọt cảnh giác nghiêm túc. "Chắc không vậy trời, anh bạn? Cánh của cậu-"

Dan giơ cánh và vỗ vài lần, "Cánh vẫn ổn lắm. Tớ ddoán tớ chỉ cần giúp để biết cách bay thôi." Anh mỉm cười nói. "Tớ sẽ gửi một lá thư qua Spike cho biết cậu sẽ ở đây một thời gian. Có vẻ như ở đây còn nhiều không gian." Dan hít thật sâu và hít một hơi đầy không khí trong lành. "Ngày của cậu có tốt không?"

Dan gật đầu, "Ồ, đúng rồi! Tớ vừa đi tuần tra thời tiết cả ngày."

"Ngày làm việc hả?" Dan nửa cau mày.

Dash chào, "Nhiệm vụ của tớ là giữ cho bầu trời của Ponyville luôn luôn trong xanh và an toàn!"

Dan chào lại cô. "Cố lên nhé, thưa thuyền trưởng!"

"Cậu điên rồi, Ace..." Dash cười khúc khích, dùng móng che miệng.

"Không điên như lúc tớ nghe cậu nói đâu." Dan nói một cách khô khan trước khi vung cây đàn lên lưng và bước đi, vừa vẫy tay là nói, "Hẹn gặp lại tối nay nhé!"

Dash dựa vào gốc cây và vẫy tay chào lại, "Vâng... tạm biệt Ace."

Khi cô nhìn Ace bước đi, một tia sét truyền qua cô. "Có phải... mình vừa mới...?" Cô ấy lắc đầu. "Chấp nhận một lời hẹn?"

Twilight Sparkle trốn trong bụi cây gần đó. Cô đã chứng kiến mọi thứ diễn rá từ khi Dan ngồi xuống và bắt đầu chơi cho đến khi Dash bị sốc về ngày tháng ập đến. Twilight đặt ông nhòm xuống và cười khúc khích, "Dashie có một cuộc hẹn... với Ace." Cô viết vội một vài ghi chú, nói to:

"Chú pony mới Blue Bassđã thu hút sự chú ý của bạn mình, Rainbow Dash. Blue Bass hay Ace, dường như cũng đã kìm nén tình cảm với Dash khi anh ta rủ cô ấy... một cách gián tiếp, tất nhiên rồi."

Cô ấy nhìn Dash, với một nụ cuời, cất cánh và bắt đầu nhiệm vụ tuần tra của mình hạnh phúc phúc hơn những gì Twilight từng thấy ở cô ấy trước đây. "Mình chưa bao giờ thấy cô ấy-"

"Vui vẻ!" Mọi giọng nói từ phía sau cô ấy khiến cô ấy nhảy ra khỏi bụi cây và đáp xuống cô ấy.

"Pinkie Pie..." Cô rên rỉ.

Chú pony màu hồng sủi bọt mép nhảy ra khỏi bụi cây đuổi theo cô và bắt đầu tung tăng nhảy xuống. "Ồ ồ! Thật là HẤP DẪN quá đi! Rainbow Dash có hẹn với Blue Bass! Eeeee!"

Twilight kinh ngạc nhìn lên, "Sao cậu-?"

"Biết về anh ta hả? Dễ thôi. Hôm qua tớ đã đi ngang qua một số pony cái nói về đôi mắt và bờm tuyệt đẹp của anh ta và không gì cả và tớ đã đoán ra đc là 'Hm, chú pony quyến rũ này từ đâu thế?' và họ chỉ vào anh ấy và tôi giống như 'AHHHHHHH!' "Cậu ấy làm giống vẻ mặt kinh ngạc của mình khi nhìn thấy Ace. "Vì vậy, tớ đã tìm ra, anh ấy sẽ ở Ponyville, hãy tổ chức một bữa tiệc cho anh ấy trong vài ngày nữa!" vì vậy tớ mới đến tìm cậu để chuẩn bị và chọc phá! Tớ phát hiện ra bạn đang theo dõi Rainbow Dash ngay sau khi cô ấy nhận hẹn! Eeeeee-! "

"PINKIE PIE!" Twilight gầm lên, làm cho bờm của pony hồng dựng đứng.

"Mà đúng không?" Cô cười một cách ngốc nghếch.

"Thứ nhất, hãy im đi." Twilight nói một cách khô khan, sửa lại bờm và đứng dậy. "Thứ hai, không pony nào khá nên được biết về cuộc hẹn này, rõ chứ? Nó sẽ phá hủy Rainbow Dash nếu mọi pony biết cô ấy... dễ mềm lòng trước pony đực..."

"Ồ~ được rồi." Pinkie nói, bật lùi. "Tớ khóa mõm rồi đây! Thề với lòng!" Cô ấy đặt mọt cái móng lên mắt của mình để niêm phong thỏa thuận.

"Tốt..." Twilight nói, quay người cầm ống nhòm lên.

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét