17/07/2026

My Little Pokémon - Pokémon bé nhỏ - Chương 7: Cold Colt

 Tác giả: Amarvax

Dịch: tn1gm


Thành phố Oreburgh.

Đang được bao phủ bởi băng tuyết cùng với con người, pokemon và các pony. Khi một nhóm Weavile xâm chiếm nơi này, chúng xả ra một luồng gió băng giá đến nhóm bạn.

"Không tốt rồi! Chạy đi!" Ash hét lên khi họ chạy khỏi cơn gió đấy. Họ có thể cảm nhận được cái lạnh từ con gió giá lạnh vì nó quá to để chạy khỏi. Nó đang nhấn chìm mọi thứ bởi băng. Từ cây cối đến các tòa nhà. Có vẻ nó sẽ đóng băng hết tất cả cho đến khi…

"Onix, dùng Tiếng Rít!" Một giọng nói phát ra, ra lệnh cho một con Onix phát ra một làn sóng âm thanh đủ mạnh để đẩy gió đi. Tiếng rít thậm chí còn ảnh hưởng đến việc theo dõi của Weavile.

"Hình như mình biết người này… Roark!" Ash nhận ra giọng nói quen thuộc đó, quay lại thì thấy Roark. Chủ CLB Thành phố Oreburgh.

"Ash! Qua đây nhanh lên!" Anh ta gọi họ khi dẫn cả nhóm rời khỏi thành phố đến con đường gần đó, nơi họ có thể tránh xa khỏi mọi sự hỗn loạn đang diễn ra.

"Roark. Rất vui được gặp anh. Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Tại sao những con Weavile lại làm điều này?" Ash đặt câu hỏi, muốn biết tình hình như nào.

"Cũng không biết nữa, Ash. Một lúc trước mọi thứ còn đang rất bình thường thì tự nhiên, hai tên này từ đâu xuất hiện và bắt đầu gây rối. Đem hai con Weavile đó lại đây." Roark trả lời.

"Hai tên đó là ai?" Dash hỏi.

"Một trong số chúng được biết đến với cái tên Cold Colt," Roark đề cập đến một trong số chúng. Một con Kỳ Lân. "Tên kia thì tôi không biết tên."

"Họ làm cái gì mà xảy ra những chuyện này được thế?" Brock hỏi anh ta.

"Họ tự nhiên đến Oreburgh và có chỉ đạo một đoàn quân Weavile. Chúng có hào quang màu tím và xanh xung quanh, giống như cách mà chúng nhìn vậy."

"Nhưng tại sao họ lại làm những điều tồi tệ như thế này chứ?" Rarity nói.

"Tôi không biết rõ câu trả lời là gì. Nhưng trước tiên, phải tìm cách khắc phục chuyện này đã. Bọn họ đã bị đóng băng bởi loại băng này."

"Chúng ta phải cần một loại lửa nào đó có thể làm tan loại băng này. Nhưng mà trong người tôi hoàn toàn không có thứ tương tự thế." Ash nói, cúi đầu xuống. Mọi người bắt đầu suy nghĩ cho đến khi Fluttershy nảy ra ý tưởng đầu tiên.

"Mình biết rồi. Tại sao chúng ta không nói chuyện với Weavile đi?" Mọi người quay sang cô ấy sau khi cô ấy nói như vậy, Rainbow Dash và Rarity là những người thấy bối rối nhất.

"Fluttershy, bạn dấu yêu. Theo những gì mà ta đã thấy, các Weavile chắc không muốn nói chuyện bây giờ đây." Rarity nói với Thiên Mã nhút nhát.

"Ồ, có lẽ là chúng đang có tâm trạng không tốt chăng? Dù sao thì xung quanh chúng cũng đang có hào quang đó. Vì thế nên có lẽ họ đang không điều khiển được bản thân." Fluttershy đi vào trong thành phố băng giá. Cô có thể cảm thấy những luồng gió lạnh đang ảnh hưởng đến cơ thể mình. Các Weavile chuyển sự chú ý sang một pony không hề phân vân.

"Nào nào. Chúng ta hãy cùng nói về chuyện này nào. Các cậu nhỏ không thực sự làm những việc này mà không lí do đúng không?" Các Weavile chuẩn bị móng vuốt đề vồ cô. "Mình chỉ biết là sâu thẫm bên trong, các cậu chỉ đang muốn về nhà thôi đúng chứ?" Các Weavile hạ móng vuốt xuống, suy nghĩ một chút.

"Giờ hãy nhìn đi. Những thứ băng tuyết không cần thiết này. Các ngươi sẽ cảm thấy như thế nào nếu có ai khác làm điều tương tự với các ngươi?" Các Weavile trở nên bình yên hơn khi ở xung quanh cô ấy. Như thể mọi sự hung hăng của chúng đã tan biến. Hào quang xanh tím ấy cũng dần mờ đi xong biến mất. Cả nhóm đã nhìn thấy và rất ngạc nhiên.

"Ôi trời! Tôi không biết cô ấy rất tốt bụng với các sinh vật như thế…" Ash kinh ngạc nói.

"Cậu nên nhìn thấy lúc mà cậu ấy đứng trước một con rồng to chà bá ấy cơ. Đôi lúc Fluttershy cũng ngầu chứ bộ!" Pinkie hét lên. Tất cả các Weavile ngồi xuống để nghe giọng nói êm dịu của Fluttershy, hào quang ấy đã hoàn toàn biến mất.

"Giờ thì, chúng ta hãy cùng nhau cố gắng để làm tan tất cả đống băng tuyết để đưa mọi người ra ngoài, được chứ?" Fluttershy nói để các Weavile bình tĩnh lại.

"Các người đã phá hỏng cuộc vui của bọn ta." Một giọng nói phát ra từ đỉnh mái CLB Thành phố Oreburgh. Trên đấy là một pony có làn da xanh như băng và bờm xanh đậm cùng với đôi mắt xanh biển. Dấu duyên của hắn là sự kết hợp giữa băng và vết nứt, với lớp băng đi xuyên qua vết nứt. "Qúa đủ rồi nhé."

"Ngươi là ai?" Rainbow Dash nói với hắn.

"Không phải chuyện của ngươi, bà già." Hắn nói với cô, gọi cô là "bà già" so với tuổi thật.

"B-Bà á?!" Rainbow Dash giật mình và nghiến răng.

"Chính là hắn! Chính là con pony mà tôi thấy cùng với tên kia." Roark chỉ vào con pony đó. "Cold Colt!"

"Vậy tên gây rối nhỏ tuổi đấy là Cold Colt à? Làm sao mà một pony bé xìu xiu thế lại có thể gây ra nhiều thiệt hại như vậy chứ?" Rarity trả lời.

"Tại vì tôi rất tuyệt." Colt lạnh lùng nhìn tên với vẻ kiêu căng cáu kỉnh.

"Ngươi gọi cái NÀY là tuyệt vời á hả? Thật là nực cười! Ngươi biến toàn thành phố chỉ toàn là băng!" Rainbow Dash hét vào mặt chú ngựa con ấy.

"Bố mẹ của ngươi ở đâu? Ta muốn nói chuyện với họ về hành vi ngớ ngẩn và phi lí của ngươi." Rarity thốt lên.

"Bố mẹ hả? À, sao cũng được. Ta muốn được vui vẻ hơn nữa!" Chiếc sừng của hắn bắt đầu phát sáng khi nó bắn ra hào quang màu xanh, bao trùm lấy các Weavile khiến chúng quay lại trạng thái hung hăng lần nữa. Fluttershy lùi lại khi bọn chúng "biểu hiện" lần nữa.

"Nếu chúng ta muốn giải cứu bọn Weavile đó, trước hết ta phải ngăn chặn hắn ta trước đã!" Ash bước lên, nhìn vào Cold Colt đang tự mãn.

"Thử mà xem. Ta có cả đống bọn chúng!" Bọn Weavile kéo đến, hướng đến Fluttershy.

"Pikachu! Đuôi Sắt!" Pikachu chạy đến, sử dụng đuôi sắt của mình để đánh bật bọn Weavile khỏi Fluttershy. Rainbow Dash định nhào vô tóm lấy Cold Colt, tuy nhiên hắn ta đã dịch chuyển ra xa cô.

"Đến đây nào! Ta sẽ đưa ngươi về nhà và ngươi sẽ gặp rắc rối lớn đây!" Rainbow Dash đuổi theo hắn, nhưng hắn cứ liên tục dịch chuyển tức thời, mỗi lần dịch chuyển là mỗi lần cười vào mặt cô. Rainbow Dash điên cái đầu cho đến khi cô ấy nghĩ ra một ý tưởng. Cô ấy bay xuống thấp và quay vòng xung quanh đống tuyết. Do cô ấy bay nhanh quá nên hình thành một cơn bão tuyết. Cơn bão hướng đến Cold Colt, kéo hắn ta vào. Dash bay lên khi thấy hắn quay vòng quanh cơn bão tuyết.

"Thả ta ra! Ta sẽ bị cảm lạnh mất!" Hắn đã khóc to. Rainbow Dash "rời móng" (?) của cô ấy khi cô ấy nhìn cơn bão chạy ngang qua.

Với những người khác, Rarity chặn mình khỏi lũ Weavile bằng cách dùng một khối đá lạnh làm lá chắn. "Bọn lưu manh đáng ghét!"

"Chúng ta có thể thử lại phương pháp xoa dịu của Fluttershy lần nữa! Nó thực sự có hiệu quả!" Brock đề nghị.

"Đúng rồi! Miễn là hắn không bắn thứ màu xanh đó vào họ lần nữa thì chúng ta sẽ ổn thôi. Thật kinh ngạc! Nếu bọn tớ cho cậu ít thời gian, cậu có thể khiến chúng bình tĩnh lại được không?" Ash nói.

"Tất nhiên rồi! Giúp thì phải giúp tận cùng chứ!" Cô ấy đáp lại một cách tự tin. Pinkie Pie nhanh chóng chạy qua từ con Weavile này đến con Weavile. Bọn chúng vốn đã nhanh nhẹn sẵn rồi nhưng chúng lại khó bắt được pony màu hồng này.

"Pikachu! Tơ Điện!" Ash chỉ huy Pikachu bắn ra một lưới điện từ đuôi của nó. Tấm lưới ấy rơi vào một vài con Weavile. Rarity cũng qua được vài con Weavile, bằng cách hạ chúng qua khối đá lạnh ấy.

"Các ngươi ép ta dùng đến móng của mình rồi đấy." Rarity nói. Những con Weavile còn lại đã thấm mệt vì mải đuổi Pinkie. Chúng đã ngất đi vì kiệt sức.

"Chúng bất tỉnh hết rồi." Ash nói. Trở lại Cold Colt và Rainbow, cơn bão vẫn còn đang diễn ra. Cuối cùng nó cũng dừng lại, và con Kỳ Lân nhỏ bé ấy ngã dập mặt, mặt đáp thẳng vào tuyết. Rainbow Dash bay xuống pony nằm gục xuống ấy, chiến thắng.

"Chà, mọi thứ đã giải quyết ổn thỏa. Ngươi không thể đọ được với ta đâu nhóc con."

"Ngươi cứ chờ đi! Các Weavile sẽ sớm đến và đóng băng ngươi và các bạn của ngươi!" Hắn nói khi mồm miệng đầy tuyết, nhưng cô vẫn hiểu được.

"Ý ngươi là mấy con Weavile đó sao? Ồ, tất nhiên ngươi không thấy rồi vì ngươi bị "vùi" bởi tuyết cơ mà." Cả nhóm đã xuất hiện cùng những Weavile cùng với họ. Sự cảm hóa của Fluttershy đủ mạnh đến nỗi có thể phá vỡ "lời thôi miên" ấy.

"Tốt lắm Rainbow! Giờ những gì mà chúng ta cần làm là đưa hắn về cùng với bố mẹ của hắn." Pinkie nói.

"Về đâu cơ?" Một giọng nói khác cất lên từ nơi khác. Đó là người mà Roark đã mô tả trước đó. Nhưng bóng dáng của hắn ta vẫn khó để thấy cho bóng của cái cây che hắn ta. Đôi tay của hắn phát sáng và nhấc Cold Colt khỏi mặt đất bằng phương thức điều khiển từ xá nào đó. "Bọn ta đi đây, nhóc con. Còn nhiều nơi khác mà bọn ta có thể vui đùa."

"Aw… được rồi." Pony bé nhỏ và người đàn ông bí ẩn - gần như cơ thể của họ cong vênh đi - cứ như thế mà dần dần biến mất.

"Chết tiệt! Bọn chúng đi mất rồi. Bọn chúng là ai thế? Và vì sao họ lại làm những điều như này?" Rainbow Dash đặt câu hỏi.

"Bọn chúng bảo là chúng sẽ gây rối ở những nơi khác để "vui đùa". Các cậu không nghĩ rằng là…" Ash tự hỏi.

"Chúng có thể đến Ponyville để gây rối!" Fluttershy nói, lo lắng.

"Hoặc cũng có thể là Thành phố Goldenrod!" Ash đáp lại.

"Tớ nghĩ chúng ta nên về ngay bây giờ. Đề phòng thôi." Rarity đề xuất. "Dù sao cũng cảm ơn Ash vì chuyến đi. Tớ phải thừa nhận bản thân mình rất thích thế giới này, đặc biệt là ở Castelia."

"Không sao. Xin lỗi nếu như mọi chuyện không suôn sẻ do bọn Weavile này."

"Và cảm ơn vì đã ở đây, Rarity dấu yêu," Brock nói trong khi cầm móng của cô. "Cho đến khi chúng ta gặp lại nhau ở bên kia, mối quan hệ của chúng ta sẽ mãi mãi là-" Rainbow đẩy Brock ra khi cả nhóm rời đi. "Được rồi. Tình cảm như thế đủ rồi. Hẹn gặp lại."

"Bảo trọng nhé, Roark!" Ash vẫy tay chào tạm biệt anh và Brock.

"Em cũng thế nhé, Ash! Và các pony bé nhỏ nữa! Giờ thì, Brock. Anh có thể giúp tôi tìm loại lửa nào đó có thể làm tan băng này không?"

"Được thôi!"

Khi cả nhóm trở lại Ponyville, có gì đó không đúng. Các pony và Pokemon ở đây đều… chìm vào giấc ngủ.

"Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế?" Pinkie Pie nói, nhìn các pony và pokemon đang ngủ say.

"Các cô gái! Ash! Các cậu về rồi!" Twilight là người duy nhất chưa ngủ. "Rất vui khi các cậu đã về đây."

"Twilight bạn yêu, có chuyện gì đã xảy ra thế?" Rarity hỏi cô ấy.

"Mọi pony ở đây đột nhiên buồn ngủ bởi thứ rung động kì lạ nào đó. Tớ đã kịp thời dùng phép bảo vệ. Và tớ thấy có hai người có thể là đã làm chuyện đấy. Một Thiên Mã và một cô gái."

"Bên bọn tớ cũng gặp chuyện tương tự tại thành phố Oreburgh," Ash trả lời. "Một Kỳ Lân và vài tên đàn ông."

"Các cậu có nghĩ… bọn họ có mối liên kết nào đó không?" Fluttershy trả lời.

"Ngoài ra, tớ nghĩ bọn chúng cũng phải có liên quan gì đó đến vết nứt." Twilight chỉ vào vết nứt, thứ mà cô cho là đứng sau mọi chuyện xảy ra. "Vết nứt đó… Có thể nghe thật điên rồ nhưng mà… nó đã để lại một tờ ghi chú cho tớ trong thư viện. Nó nói rằng nó làm tất cả chuyện này chỉ để giải trí."

"Từ từ. Ý cậu nói là nó có suy nghĩ của riêng nó à? Và nó làm tất cả chỉ để được xem "kịch" thôi đó à?" Dash xen vào.

"Vâng. Tớ muốn giải thích thêm lắm nhưng mọi người cần phải thức ngay bây giờ. Cơn buồn ngủ này không hề bình thường chút nào cả. Nó có thể là nguy hiểm."

"Ý cậu là sao? Đi ngủ có tệ gì mấy. Nó thư giãn lắm à nha!" Pinkie hét lên.

"Tớ biết là thế. Nhưng cái này thì khá là đáng ngại. Nó giống như kiểu cơ thể của họ bị tê liệt thì đúng hơn." Và cô ấy đã đúng. Các pony và Pokemon cảm thấy cơ thể chúng đột nhiên bị tê liệt. Móng, đuôi,… của họ, không quan trọng. Nó đều không có cảm giác gì hết.

"Không còn thời gian để lãng phí nữa đâu. Chúng ta phải khắc phục chuyện này." Ash nghiêm túc. "Nếu cơ thể của bọn họ bị tê liệt thì chúng ta cần một Pokemon có khả năng chữa trị. Tớ có thể quay lại bên kia và hi vọng là có thể tìm thấy được một Pokemon nào tương tự như thế." Nhưng trước khi cậu thực hiện thì vết nứt tự nhiên đóng lại, chặn mọi thứ đi qua nó bằng mọi cách.

"Vết nứt! Nó đóng lại rồi!" Twilight hét lên.

"Này, mưu đồ gì thế?! MỞ RA!" Rainbow Dash hét lên, chẳng có tác dụng. Vết nứt đang chuẩn bị trò vui tiếp theo của nó. Và nó đang sẵn sàng để xem mọi chuyện diễn ra như thế nào.

"Tệ thật. Đêm Ác Mộng sẽ diễn ra trong tầm 2 ngày nữa và mọi người bây giờ thì lại đang say nồng yên giấc nữa!" Twilight hét lên, có chút hoảng sợ.

"Bình tĩnh nào bạn hiền. Chúng ta sẽ khắc phục nó nhanh thôi. Chúng ta là những pony duy nhất không bị tê liệt và mệt mỏi đi. Với lại, có thể chỉ có mỗi Ponyville bị ảnh hưởng thôi đúng không nhỉ?" Rarity có thể đang ám chỉ điều gì đó. Twilight đã hiểu ra.

"Zecora! Đúng rồi! Cô ấy sẽ biết phải làm gì!"

"Zecora?" Ash thắc mắc.

"Nào các cô gái… và cậu bạn này cùng với Pikachu. Thời gian không còn nhiều đâu! Ponyville đang bị lâm nguy đó!"

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét